Chương 9. Với tính Không, vấn đề được giải quyết
Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 2)
Chương 9. Với tính Không, vấn đề được giải quyết
Ngày 4 tháng 9 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật
Bậc thầy Lã Tổ nói: Khi sự tĩnh lặng xuất hiện, không ý nghĩ nào khởi sinh; người đang nhìn vào trong bỗng nhiên quê rằng mình đang nhìn. Lúc đó, cơ thể và trái tim được phép giải phóng hoàn toàn. Mọi sự vướng bận đã biến đi không còn dấu vết. Thế rồi tôi không còn biết ngôi nhà tinh thần của tôi và sự thử thách của tôi ở nơi đâu. Nếu con người muốn chắc chắn về cơ thể mình, người đó không thể. Tình trạng này là sự xuyên thấm trời vào đất, là thời điểm khi mọi sự kì diệu trở về cội nguồn của chúng.
Khi con người tiến rất xa về phía trước đến độ mọi cái bóng và mọi tiếng vọng đã biến mất, để rồi con người hoàn toàn yên bình và vững chắc, đây là nơi ẩn náu bên trong hang động năng lượng, nơi mọi sự kì diệu trở về cội nguồn của nó. Con người không thay đổi nơi chốn, nhưng nơi chốn tự thay đổi nó: Đây là không gian vô hình, nơi mà một nghìn và mười nghìn nơi chốn là một nơi. Con người không làm thay đổi thời gian, nhưng thời gian tự thay đổi. Đây là thời gian vô tận khi mà mọi thiên niên kỉ giống như mật thời điểm.
Chừng nào mà trái tim chưa đạt tới sự tĩnh lặng tuyệt đối, nó không thể tự hoạt động. Con người thay đổi sự vận động và quên sự vận động; đây không phải là sự vận động của tự nó. Vì thế nó còn được nói: Nếu, khi bị kích thích bởi những thứ bên ngoài, con người thay đổi, đó là sự thôi thúc của bản thể. Nếu, khi không bị kích thích bởi những thứ bên ngoài, con người thay đổi, đó là sự vận động của trời. Nhưng khi không có ý tưởng nào khởi sinh thì những ý tưởng đúng xuất hiện. Đó là ý tưởng thực sự. Khi mọi thứ yên bình và con người hoàn toàn vững chắc, và sự giải thoát của thiên đường bỗng nhiên khuấy động, đây có phải là sự vận động phi mục đích không? Hành động thông qua phi hành động có ý nghĩa như thế đó.
Bí mật sâu sắc nhất không thể áp dụng từ lúc khởi đầu cho đến kết thúc. Đây là sự làm sạch tâm hồn và làm tinh khiết những ý nghĩ; đây là tắm. Sự khởi đầu của nó là vượt lên phân cực, và khi nó làm rỗng, một lần nữa vượt lên phân cực và khi nó làm rỗng, một lần nữa vượt lên phân cực.
Phật nói về sự thoáng qua, người sáng tạo của ý thức, như là sự thật nền tảng của tôn giáo. Và toàn bộ công việc hoàn thiện cuộc sống và bản chất con người là ở sự biệu lộ 'mang đến sự trống rỗng'. Tất cả các tôn giáo đồng ý với một kiến nghị, tìm ra thuốc tiên tinh thần để vượt qua cái chết tới sự sống. Thuốc tiên tinh thần này bao gồm những gì? Nó có nghĩa là ngu mãi mãi trong phi mục đích. Bí mật sâu sắc nhất của tắm mà nó được nhận ra trong giảng giak3i của chúng ta lại bị giới hạn như thế bởi công việc làm cho trái tim trống rỗng. Vì điều đó, vấn đề gược giải quyết.
Đó là một đêm trăng tròn. Trái đất trông như một cô dâu. Ánh sáng rọi xuống như mưa, và có niềm vui sướng tuyệt diệu trên bàu trời, trong đại dương, trong gió. Cây rung rinh trong gió như say, say sưa, biến mất, những ngọn núi xa phủ tuyết trắng nhìn như những vị Phật trong thiền sâu. Gió thổi qua rặng thông cổ tạo nên những giai điệu thuần khiết, và dịu dàng của điệu múa vũ trụ đang vang lên và rõ ràng đến mức người ta gần như có thể sờ được. Và trong cái đêm tràn ngập niềm vui sướng và phúc lành đó, một cái gì đó của chiều bên kia hạ xuống trái đất. Người phụ nữ hiếm hoi, Chiyono, trở nên chứng ngộ. Bà ấy đã trở lại thiên đường. Bà ấy đã trở về nhà. Tuyệt vời làm sao khoảnh khắc chết với thời gian, và được sinh ra với vĩnh hằng! Tuyệt vời làm sao khoảnh khắc biến mất hoàn toàn, và lần đầu là mình.
Nữ tu sĩ Chiyono đã tu tập trong bốn mươi năm, nhưng đã không thể tìm thấy sự chứng ngộ. Một đêm, bà ấy quẩy đôi thùng cũ chứa đầy nước. Khi đang bước đi, bà quan sát trăng tròn phản chiếu trong thùng nước. Bỗng nhiên cây đòn tre bị gẫy và chiếc thùng rơi xuống vỡ tan tành. Nước tràn ra ngoài, sự phản chiếu trăng biến mất, và Chiyono trở nên chứng ngộ.
Bà ấy đã viết những câu thơ như thế này:
Cách này hay cách khác
Ta đã cố liên tục giữ cái thùng,
Hy vọng cây đòn bằng tre mỏng manh không bao giờ gãy.
Bỗng nhiên cái đáy bị vỡ ra...
Không còn nước,
Không còn trăng trong nước,
Sự trống rỗng trong tay ta.
Sự chứng ngộ xuất hiện khi nó xuất hiện: Bạn không thể ra lệnh cho nó, bạn không thể tác động để nó xuất hiện. Hơn nữa, bạn có thể thực hiện nhiều để nó xuất hiện, nhưng dù bạn có làm gì thì cũng sẽ không tác động như là nguyên nhân. Dù bạn có làm gì thì nó cũng không mang chứng ngộ đến cho bạn, nhưng nó chuẩn bị để bạmn đón nhận nó. Nó đến khi nó đến. Dù bạn có làm gì thì cũng là chuẩn bị để bạn đón nhận nó, nhìn thấy nó khi nó đến, nhận ra nó khi nó đến.
Nó xuất hiện... nhưng nếu bạn không sẵn sàng, bạn liên tục lỡ nó. Nó đang xuất hiện mọi thời điểm. Mọi thời điểm thở vào và ra mang chứng ngộ đến cho bạn, bởi vì chứng ngộ chính là chất liệu tạo nên tồn tại. Nhưng để nhận ra nó là vấn đề rắc rối, nhìn thấy nó hiện hữu là vấn đề rắc rối.
Thượng đế hiện hữu. Không có vấn đề về bản thể của Thượng đế. Vấn đề là: Chúng ta không thể nhìn thấy ngài, chúng ta không có mắt. Tất cả mọi thiền, cầu nguyện và thanh lọc chỉ để giúp bạn, làm cho bạn có khả năng nhìn. Khi bạn có thể nhìn, bạn sẽ ngạc nhiên - nó đã luôn có đó. Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, nó mưa lên bạn, nhưng bạn không đủ nhạy cảm để nắm bắt nó, bạn không đủ trống rỗng để được điền đầy bởi nó. Bạn bị quá ngập trong bản ngã bạn.
Nếu con người đến với những vấn đề nền tảng thì đây là điều nền tảng nhất: Thời điểm bạn là không, sự chứng ngộ xuất hiện. Với tính Không, vấn đề được giải quyết.

Nhận xét
Đăng nhận xét