Chương 8. Tôi chắc chắn đào mỏ bạn, con người

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 2)
Chương 8. Tôi chắc chắn đào mỏ bạn, con người
Ngày 3 tháng 9 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Câu hỏi 1
Sự thông minh chính xác là gì?, và mối quan hệ giữa sự thông minh của trái tim và của tâm trí là gì?
Punita, sự thông minh là khả năng bẩm sinh để nhìn, để nhận thức. Mọi đứa trẻ ra đời đều thông minh, thế rồi bị xã hội biến thành ngu ngốc. Chúng ta giáo dục nó theo cách ngu ngốc. Sớm hay muộn thì nó cũng tốt nghiệp trong ngu ngốc.
Thông minh là hiện tượng tự nhiên - giống như thở, giống như nhìn. Thông minh là sự nhìn bên trong; nó là trực giác. Nó không có gì liên quan tới trí năng, nên nhớ như vậy. Đừng bao giờ nhầm lẫn giữa trí năng với thông minh, chúng là hai cực đối nghịch. Trí năng là của cái đầu; nó được dạy bởi người khác, nó được áp đặt lên bạn. Bạn phải nuôi dưỡng nó. Nó được vay mượn, nó là một cái gì đó xa lạ, nó không phải là bẩm sinh.
Nhưng thông minh là bẩm sinh. Nó chính là thực tại bạn, bản chất bạn. Mọi con thú đều thông minh. Nhưng chúng không trí huệ, đúng vậy, nhưng tất cả chúng đều thông minh. Cây thông minh, toàn bộ tồn tại thông minh, và mỗi đứa trẻ khi ra đời đều ra đời cùng trí thông minh. Bạn đã bao giờ gặp qua một đứa trẻ ngu ngốc chưa? Đó là điều không thể! Nhưng rất hiếm khi gặp được một người trưởng thành mà là người thông minh; một cái gì đó sai ở giữa.
Tôi muốn bạn nghe câu chuyện đẹp này. Có thể nó có ích. Câu chuyện được gọi là 'Lớp học thú vật'.
Vào một ngày, các con thú tập trung cùng nhau trong rừng và quyết định thành lập trường học. Có con thỏ, con chim, con sóc, con cá và con lươn, và chúng đã lập ra ban giám hiệu. Con thỏ khăng khăng rằng chạy là một môn học. Chú chim yêu cầu bay là một môn học. Con cá khẳng định rằng bơi phải được đưa vào chương trình, và con sóc nói rằng trèo cây là tuyệt đối cần thiết đối với chương trình. Chúng để tất cả những môn đó cùng nhau và viết hướng dẫn chương trình giảng dạy. Thế rồi chúng khẳng định rằng mọi con thú đều có mọi môn học.
Mặc dù con thỏ có được điểm A ở môn chạy thì môn trèo cây lại rắc rối thực sự. Nó cứ rơi xuống. Nó bị chấn thương não và không thể chạy được nữa. Nó nhận ra rằng thay vì có được điểm A ở môn chạy thì lại chỉ kiếm được điểm C, và tất nhiên nó luôn nhận điểm F ở môn leo cây. . Chú chim bay rất đẹp, nhưng khi nó đậu xuống đất, nó lại thực hiện không được tốt lắm. Nó bị gãy mỏ và cánh. Nó nhận điểm C ở môn bay và điểm F ở môn đào bới, và kết quả rất tồi tệ ở môn leo cây.
Vấn đề của câu chuyện là ở chỗ, người trở thành thủ khoa của lớp lại là chú lươn thiểu năng tinh thần, là nhân vật đã nthực hiện mọi môn học một cách nửa vời. Thế nhưng các nhà giáo dục lại rất hài lòng bởi vì tất cả mọi người đều đã tham gia tất cả các chủ đề, và điều đó được gọi là 'nền giáo dục toàn diện'.
Chúng ta cười về chuyện này nhưng nó là vậy. Đó là những gì bạn đã làm. Chúng ta đang thực sự cố biến mọi người thành như nhau, do vậy mà hủy hoại tiềm năng là chính mình ở mọi người.
Sự thông minh sẽ chết khi bắt chước người khác. Nếu bạn muốn giữ thông minh, bạn sẽ phải bỏ rơi sự bắt chước. Sự thông minh tự sát bằng việc sao chép, bằng việc trở thành bản sao. Thời điểm bạn bắt đầu nghĩ về việc làm sao để bạn giống người đó là bạn đang bỏ rơi trí thông minh của mình, bạn đang trở thành kẻ ngu. Thời điểm bạn so sánh mình với ai đó khác, bạn đang mất đi tiềm năng tự nhiên của bạn. Bây giờ bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc, và sẽ không bao giờ rõ ràng, sáng sủa, trong sáng. Bạn sẽ mất đi sự rõ ràng của bạn, bạn sẽ mất đi tầm nhìn của bạn. Bạn sẽ có đôi mắt vay mượn; nhưng làm sao bạn có thể nhìn bằng đôi mắt của ai đó khác? Bạn cần đôi mắt của chính mình, bạn cần đôi chân của mình để đi, bạn cần trái tim của mình để đập. Mọi người đang sống cuộc sống vay mượn, do vậy mà cuộc sống của họ tê liệt. Sự tê liệt này làm cho họ nhìn rất ngu.
Một dạng giáo dục hoàn toàn mới là điều cần thiết cho thế giới. Người được sinh ra để trở thành một nhà thơ phải chứng tỏ mình dốt nát trong toán học, và người có thể là nhà toán học lớnlại chỉ là người bị nhồi nhét ở môn lịch sử và cảm thấy thua thiệt. Mọi thứ đều đảo lộn bởi vì giáo dục không theo khí chất của bạn. Nó không chú ý đến tính cá nhân, nó ép mọi người vào một khuôn mẫu nhất định. Có thể tình cờ nó phù hợp với ít người, còn với đa số thì không, và đa số sống trong đau khổ.
Nỗi đau khổ lớn nhất trong cuộc đời là cảm thấy mình ngu ngốc, không giá trị, không thông minh. Và không có ai ra đời mà lại không thông minh; không có ai có thể sinh ra không thông minh bởi vì chúng ta đến từ Thượng đế. Thượng đế tuyệt đối thông minh. Chúng ta mang hương vị nào đó, hương thơm nào đó từ Thượng đế khi chúng ta đến với thế gian. Nhưng ngay lập tức xã hội nhảy vào bạn, bắt đầu thao túng, dạy, thay đổi, cắt gọt, thêm, và bạmn nhanh chóng mất hết hình thù, vóc dáng. Xã hội muốn bạn trở nên tuân lệnh, vâng lời, theo tập tục. Đây là cách mà sự thông minh của bạn bị hủy hoại.
Tòan bộ cách tiếp cận của tôi là mang bạn ra khỏi khuôn mẫu áp đặt này. Đây là một nhà tù, trong đó bạn đang sống. Bạn có thể bỏ rơi nó. Việc bỏ rơi nó sẽ rất khó khăn bởi vì bạn đã trở nên quen với nó. Sẽ rất khó bỏ nó bởi vì nó không giống như quần áo; nó đã trở thành gần như da bạn, bạn đã sống với nó quá lâu rồi. Bỏ nó sẽ rất khó bởi vì nó là toàn bộ sự nhận dạng của bạn - nhưng nó phải bị bỏ rơi nếu bạn thực sự muốn khẳng định bản thể thực của bạn.
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 2

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai