Chương 7. Trăng thu lại trong mười nghìn mặt hồ
Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 2)
Chương 7. Trăng thu lại trong mười nghìn mặt hồ
Ngày 2 tháng 9 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật
Bậc thầy Lã Tổ nói: Bốn câu yếu quyết tinh kết về không gian năng lượng. Trong tháng thứ sáu, bỗng nhiên thấy tuyết trắng rơi. Vào lần quan sát thứ ba, đĩa mặt trời phát đi những tia lóa mắt. Mặt hồ nổi lên cơn gió nhẹ. Con người lang thang trên trời, và hấp thu năng lượng-tinh thần của cái tiếp nhận. Và bí mật của bí mật lại sâu sắc hơn: Xứ sở đó không ở đâu, đó là ngôi nhà thực sự...
Những câu thơ đó tràn đầy sự huyền bí. Ý nghĩa là: Những vấn đề quan trọng nhất trong Đạo vĩ đại là những câu nói: Hành động thông qua phi-hành động. Phi-hành dộng ngăn chặn con người tránh khỏi sự vướng mắc vào hình tướng và hình ảnh (tính vật chất). Hành động trong phi-hành động ngăn chặn con người tránh khỏi sự chìm sâu vào trống rỗng tê liệt và cái không vô hồn. Cho đến nay chúng ta đã nói về sự bừng lên của ánh sáng, điều đó cho thấy sự tỏa ra đầu tiên mà nó là từ bên ngoài cho tới những gì nằm ở bên trong. Điều này giúp con người đạt được tính làm chủ. Điều đó dành cho các môn đệ ở những giai đoạn khởi đầu. Họ vượt qua hai sự quá độ thấp hơn để đạt được một sự quá độ cao hơn. Sau đó, một chuỗi các sự kiện rõ ràng và bản chất của sự tỏa ra được biết đến, Chúa Trời không còn khước từ con người mà tiết lộ sự thật tối thượng. Các môn đệ giữ bí mật đó và làm tăng thêm những nỗ lực của bạn!
Sự bừng lên của ánh sáng là thuật ngữ giới hạn. Công việc càng tiến bộ hơn, Bông Hoa Vàng càng nở nhiều hơn. Nhưng vẫn có một dạng bừng lên kì diệu hơn. Cho đến bây giờ chúng ta đã làm việc từ bên ngoài về những gì bên trong; bây giờ chúng ta dừng lại ở trung tâm và phán quyết xem điều gì là vĩnh hằng.
Cho đến, đó là sự phục vụ để giúp bậc thầy; bây giờ, đó là sự phổ biến những mệnh lệnh của bậc thầy. Bây giờ toàn bộ mối quan hệ là đảo ngược. Nếu con người muốn thâm nhập vào những vùng tinh tế hơn bởi phương pháp này, đầu tiên con người phải nhìn thấy rằng cơ thể và trái tim hoàn toàn được kiểm soát, rằng con người tuyệt đối tự do và tĩnh tại, buông bỏ hoàn toàn những vướng bận, không bị bấn loạn bởi sự kích động mỏnh manh nhất, và với trái tim siêu phàm chính xác ở trung gian. Khi ánh sáng xoay rọi vào những gì bên trong, nó không nhiễm sự phụ thuộc vào mọi thứ, năng lượng của bóng tối được cố định, và Bông Hoa Vàng chiếu sáng một cách tập trung. Đây là ánh sáng tập trung từ sự phân cực. Những thứ liên quan thu hút lẫn nhau. Tia sáng phân cực thăm thẳm dồn ép lên. Đó không chỉ là ánh sáng trong vực thẳm, mà đó còn là ánh sáng sáng tạo gặp ánh sáng sáng tạo. Ngay khi hai cốt lõi đó gặp nhau, chúng hợp nhất mà không tách rời, và phát triển sự sống không ngừng; nó tự đến và đi, tự lên và xuống, trong ngôi nhà của năng lượng nguyên thủy. Con người nhận ra sự rực sáng vô hạn. Toàn bộ cơ thể cảm nhận ánh sáng và muốn bay. Đây là trạng thái của điều được nói: Những đám mây bao phủ hàng ngàn ngọn núi. Nó di chuyển rất nhẹ nhàng chậm rãi, nó lên và xuống mà như không cảm thấy. Nhịp đập lặng yên và hơi thở dừng. Đây là thời điểm hòa hợp sáng tạo thực, là trạng thái mà nó được nói: Trăng thu lại trong mười nghìn mặt hồ. Giữa bóng tôi này, trái tim siêu phàm thốt nhiên bắt đầu đập. Đây là sự trở về của ánh sáng, là thời điểm khi mà đứa trẻ đến vời cuộc sống.
Ngày xưa có một vị vua có ba người con trai. Ước mong của ông là xác định xem mỗi người con phù hợp như thế nào với việc cai trị quốc vương, và ông đã đưa ra phép thử kì lạ.

Nhận xét
Đăng nhận xét