Chương 6. Một mình là tối thượng

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 2)
Chương 6. Một mình là tối thượng
Ngày 1 tháng 9 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Câu hỏi 1
Thưa Bậc Thầy,
Sau cơn thủy triều các sự kiện và kí ức về trải nghiệm sâu sắc, tôi đối mặt với trạng thái một mình mới lạ. Những nỗ lực để chia sẻ hoặc rơi vào sự phân tâm lại cho những kết quả xấu. Tại sao tôi lại bám vào thói quen này để thoát ra khỏi trạng thái một mình? Một vài nhận xét có thể giúp tôi trong công việc phía trước.
Amrito, một mình là tối thượng. Không có cách nào để có bất cứ điều gì khác hơn một mình. Người ta có thể quên nó, người ta có thể chìm trong rất nhiều thứ, nhưng nhiều lần sự thật lại được khẳng định. Do vậy, sau mỗi trải nghiệm sâu sắc, bạn sẽ cảm thấy một mình. Sau trải nghiệm tình yêu say đắm bạn sẽ cảm thấy một mình; sau thiền sâu bạn sẽ cảm thấy một mình.
Đó là lí do tại sao mọi trải nghiệm lớn đều làm cho người ta buồn. Trong sự thức dậy của một trải nghiệm sâu sắc, nỗi buồn luôn luôn lắng đọng. Chính vì hiện tượng này mà hàng triệu người không còn khao khát sau những trải nghiệm sâu sắc; họ tránh chúng. Họ không muốn đi sâu vào tình yêu, tình dục là đủ. Bởi vì tình dục là hời hợt, nó không để họ là một mình. Nó sẽ là vui vẻ, một sự giải khuây; trong một khoảng thời gian họ sẽ tận hưởng nó và sau đó họ sẽ quên nó hoàn toàn. Nó sẽ không mang lại cho họ trung tâm của riêng mình. Nhưng tình yêu lại mang đến cho bạn trung tâm của bạn: Tình yêu sâu sắc đến mức nó để bạn là một mình.
Điều này nhìn sẽ rất nghịch lí, bởi vì thông thường mọi người nghĩ tình yêu sẽ làm cho bạn ý thức được sự gắn kết cùng nhau. Đó là điều tuyệt đối vô nghĩa. Nếu tình yêu là sâu sắc thì nó sẽ làm cho bạn nhận ra sự một mình, chứ không phải sự kết nối với nhau. Bất kì khi nào điều gì đó diễn ra thật sâu đậm thì điều gì sẽ đến? - bạn rời ngoại vi của bản thể bạn và rơi vào trung tâm của bạn, và trung tâm luôn là một mình. Ở đó chỉ có bạn; hoặc thậm chí cũng không có bạn mà chỉ có tâm thức không bản ngã, không chứng nhận căn cước, không có sự xác định nào mà chỉ có vực sâu của tâm thức.
Sau khi nghe âm nhạc hấp dẫn, hoặc sau khi thấm những ý thơ hay, hoặc ngắm nhìn vẻ đẹp hoàng hôn, luôn luôn xảy ra rằng, ngay sau đó bạn cảm thấy buồn. Nhìn thấy điều này, hàng triệu người đã quyết định không nhìn vẻ đẹp, không yêu, không thiền, không cầu nguyện để tránh tất cả những gì là sâu sắc. Nhưng ngay cả khi bạn né tránh sự thật thì sự thật lại đôi lúc va đập vào bạn. Bất chợt, nó chiếm hữu bạn.
Bạn có thể làm phân tâm mình lúc ày, nhưng không sự mất tập trung nào là có ích. Trạng thái một mình phải được chấp nhận bởi vì nó là tối thương. Nó không phải là rủi ro, nó chính là con đường mà mọi thứ đang tồn tại. Nó là Đạo. Khi bạn chấp nhận nó, phẩm chất thay đổi. Trạng thái một mình không gây ra buồn. Ý tưởng của bạn rằng bạn không nên một mình, điều đó lại tạo ra nỗi buồn; ý tưởng của bạn rằng trở nên một mình là trở nên buồn thì lại gây ra rắc rối. Một mình là tuyệt đối đẹp bởi vì nó tự do sâu sắc. Nó là tuyệt đối tự do; làm sao nó có thể gây ra nỗi buồn.
Nhưng Amrito, sự diễn giải của bạn là sai. Bạn sẽ bỏ sự diễn giải của bạn. Thực tế, khi bạn nói, "Tôi đối mặt với trạng thái một mình mới", thực ra ý bạn nói bạn đối mặt với sự đơn độc. Và bạn chưa nhìn thấy sự phân biệt giữa đơn độc và một mình.
Một mình, bị diễn giải sai, nhìn giống đơn độc. Đơn độc có nghĩa là bạn đang thiếu cái khác. Và đâu là cái khác? - Bất kì lí do nào giúp bạn phủ mờ ý thức của bạn, bất kì chất gây say nào: Đó có thể là đàn bà, đàn ông, sách, bất kì thứ gì - bất kì thứ gì giúp bạn quên đi chính mình, lấy đi khả năng tự nhớ của bạn, cất đi gánh nặng nhận biết của bạn.
Thực ra bạn có nghĩa là sự đơn độc. Đơn độc là một trạng thái tiêu cực: Người khác vắng mặt và bạn bắt đầu tìm kiếm người khác. Một mình là vô cùng đẹp. Một mình có nghĩa là một thời điểm mà người khác không cần đến nữa, bạn là đủ với mình - đủ đến mức bạn có thể chia sẻ trạng thái một mình của bạn với toàn bộ tồn tại. Cái vô hạn là một mình của bạn, bạn có thể rót vào toàn bộ tồn tại và nó sẽ vẫn còn nguyên đấy. Bạn là người giàu có khi bạn một mình, bạn nghèo nàn khi bạn cảm thấy đơn độc.
Người đơn độc là kẻ ăn xin; trái tim của người đó là cái bát ăn xin. Người một mình là vị hoàng đế... Phật là một mình.
Và Amrito, điều xảy ra với bạn là trạng thái một mình, nhưng sự diễn giải của bạn là sai. Sự diễn giải của bạn đến từ những trải nghiệm quá khứ của bạn, từ tâm trí quá khứ của bạn. Nó đến từ kí ức bạn. Tâm trí bạn đang trao cho bạn ý tưởng sai. Bạn bỏ tâm trí đi. Bạn hãy hướng vào trạng thái một mình của bạn: Quan sát nó, nếm thử nó. Mọi khía cạnh của nó phải được nhìn vào. Hãy vào nó từ mọi ô cửa có thể; đó là ngôi đền vĩ đại nhất. Bạn sẽ tìm ra mình trong trạng thái một mình đó - và tìm ra mình là tìm ra Thượng đế.
Thượng đế là một mình, và khi bạn đã nhìn vào nó mà không có sự can thiệp của tâm trí thì bạn sẽ không bao giờ còn bị phân tâm. Thế thì không có gì để phân tâm, thế thì không có nhu cầu nào để bị phâm tâm. Khi đó bạn không muốn thoát ra khỏi một mình bởi vì nó là sự sống, nó là sự sống vĩnh hằng. Tại sao con người lại muốn trốn khỏi nó? Và tôi không đang nói rằng trong trạng thái một mình này bạn sẽ không có khả năng trong quan hệ. Sự thực là lần đầu tiên, bạn sẽ có khả năng trong quan hệ.
Người đơn độc không thể trong quan hệ bởi vì nhu cầu của người đó quá nhiều. Người đó bám víu, người đó dựa dẫm vào người khác. Người đó cố sở hữu người khác bởi vì người đó liên tục sợ: "Nếu người kia ra đi, điều gì sẽ xảy ra? Mình lại sẽ đơn độc." Do vậy, có quá nhiều sự sở hữu tồn tại trên thế giới. Điều đó có lí do. Lí do đơn giản: Bạn sỡ hãi - nếu người kia ra đi, bạn sẽ ở lại một mình, tuyệt đối đơn độc. Và bạn không thích điều đó, và thậm chí bạn còn cảm thấy đau khổ với ý tưởng đó. Sở hữu người kia! Sở hữu người kia hoàn toàn để người đó không có khả năng trốn khỏi bạn. Và người kia cũng thực hiện điều tương tự với bạn: Người kia đang cố sở hữu bạn. Do vậy mà tình yêu trở thành sự đau khổ. Tình yêu trở thành chính trị; tình yêu trở thành sự thống trị, lợi dụng. Bởi vì những người đơn độc không thể yêu.
Những người đơn độc không có gì để trao, những người đơn độc lợi dụng lẫn nhau. Lẽ tự nhiên, khi bạn không có gì để trao và người kia bắt đầu lợi dụng, bạn cảm thấy bị xúc phạm. Bạn muốn lợi dụng người kia và mình không bị lợi dụng; đó là nơi chính trị lẻn vào. Bạn nmuốn trao ít nhất có thể và nhận nhiều nhất có thể - và người kia cũng đang thực hiện điều tương tự với bạn, và cả hai đều đang gây đau khổ cho nhau.
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 2

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai