Chương 5. Linh hồn trở về và chạm tới thiên đường

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 2)
Chương 5. Linh hồn trở về và chạm tới thiên đường
Ngày 31 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Bậc thầy Lã Tổ nói: Bây giờ có ba trải nghiệm thực chứng nà chúng có thể được kiểm nghiệm. Đầu tiên là, khi con người đã vào trạng thái thiền thì các vị thần có trong thung lũng. Người đó nghe thấy tiếng nói, như ở xa hàng nghìn bước chân, mỗi tiếng nói đều khá rõ ràng. Nhưng mọi âm thanh lại giống như tiếng vọng từ thung lũng. Người đó luôn có thể nghe thấy chúng nhưng bao giờ nghe thấy mình. Điều này được gọi là: "Sự hiện diện của các vị thần ở thung lũng."
Đôi khi sau đó có thể là trải nghiệm: Ngay khi con người tĩnh lặng, ánh sáng từ mắt bắt đầu bừng lên, làm cho mọi thứ trước người đó trở nên sáng ngời cứ như người đó đang ở trong một đám mây. Nếu người đó mở mắt ra và tìm kiếm cơ thể thì không thể thấy gì nữa. Điều này được gọi là: "Sáng bừng lên trong phòng rỗng." Bên trong và bên ngoài, mọi thứ đều chan hòa ánh sáng. Đó là dấu hiệu đầy triển vọng.
Hoặc, khi con người ngồi trong thiền, cơ thể nhục dục trở nên sáng ngời như tơ hay ngọc bích. Có vẻ khó để giữ yên tư thế ngồi. Người đ1 cảm thấy được nâng lên. Điều này được gọi là: "Linh hồn trở về và chạm tới thiên đường." Khi ấy người đó có thể trải nghiệm cách mà người đó thực sự nổi lên.
Và bây giờ, có thể đã có ba trải nghiệm. Nhưng không phải tất cả đều được biểu lộ. Những điều khác nhau xuất hiện cho mỗi người tùy theo khí chất của người đó. Nếu con người trải nghiệm được những điều đó, thì đấy là dấu hiệu cho thấy một khả năng tiềm ẩn tốt. Những điều đó cũng giống như người uống nước: Người đó có thể nói cho chính mình biết xem nước là nóng hay lạnh. Cũng tương tự như vậy, con người phải thuyết phục mình về những trải nghiệm đó để rồi chỉ có chúng là thực.
Bậc thầy Lã Tổ nói: Khi có sự thành công dần trong việc tạo ra sự bừng lên của ánh sáng, con người không được bỏ bê công việc thường nhật của mình trong biến cố đó. Các vị cổ nhân đã nói: Khi mọi công việc đến với chúng ta, chúng ta phải chấp nhận chúng; khi nhiều điều đến với chúng ta, chúng ta phải hiểu chúng từ nền tảng. Nếu các công việc được xử lí đúng đắn bởi những suy xét phù hợp thì ánh sáng không bị tán xạ bởi những thứ bên ngoài mà bừng lên theo những quy luật của riêng nó. Ngay cả sự bừng lên vô hình lặng lẽ của ánh sáng cũng truyền đi theo cách này; và hơn nữa, là trường hợp lan truyền thực của ánh sáng vừa nói đã tự biểu lộ một cách rõ ràng.
Khi trong cuộc sống thường nhật, ai luôn có khả năng phản ứng với mọi điều như là những phản xạ, mà không có bất kì sự pha trộn ý nghĩ của những người khác hay của chính mình thì sự bừng lên của ánh sáng sẽ khởi sinh từ những khung cảnh đó. Đầy là bí mật đầu tiên.
Vào sáng sớm nếu con người có thể vượt lên mọi vướng bận và thiền từ một đến hai tiếng, rồi sau đó tự định hướng đối với mọi hoạt động và những thứ bên ngoài theo cách phản xạ, hoàn toàn khách quan, và nếu điều này có thể tiếp tục mà không có bất kì sự gián đoạn nào, sau hai hoặc ba tháng thì tất cả những con người hoàn thiện sẽ đến từ thiên đường và chứng thực hành vi như vậy.
Đó là buổi sáng đẹp. Chắc phải là buổi sáng giống như thế này. Những làn gió mát tràn ngập mùi hương ngọt ngào toát lên từ đất ẩm. Những chú chim đang ca hót trên cành và mặt trời đang nhú lên đường chân trời. Những giọt sương long lanh trên những ngọn cỏ thoạt nhìn như những viên ngọc.
Đó luôn  là vẻ đẹp; tất cả đều cần đến là mắt để nhìn. Những chú chim ở đó, chúng ca hót mỗi buổi sáng nhưng ai ở đó để nghe? Và cây đang nở hoa nhưng ai ở đó để thưởng thức? Trái tim thẩm mỹ lại vắng mặt, chỉ có tâm trí tính toán đang hoạt động. Do vậy mà bạn mới sống trong thế giới xấu xa.
Tôi đang kể lại câu chuyện cổ cho bạn.
Các sannyasin của Phật Gautam đang thiền dưới những cây xoài...
Buổi sáng là thời gian tốt nhất để thiền. Sau cả đêm nghỉ ngơi, bạn rất gần với trung tâm của bản thể bạn. Hướng vào trung tâm một cách tỉnh táo và buổi sáng sớm là dễ dàng hơn bất kì thời điểm nào - bởi vì cả đêm bạn đã ở đó, ở trung tâm, bạn vừa mới rời nó. Thế giới của hàng nghìn lẻ một sự việc hãy còn chưa thức dậy. Bạn đang trên đường, hướng tới mọi vấn đề, di chuyển vào thế giới bên ngoài nhưng trung tâm bên trong lại rất gần, xung quanh người đến. Chỉ cần quay đầu và bạn sẽ có khả năng nhìn thấy đó là gì: sự thật, Thượng đế, chứng ngộ. Bạn sẽ có khả năng nhìn thấy rằng bạn đã vào đó khi mà những giấc mơ đã dừng và giấc ngủ rất sâu nhưng bạn vẫn vô thức.
Giấc ngủ sâu làm trẻ khỏe lại bởi vì mặc dù vô thức, bạn lại vào cốt lõi của bản thể bạn - bạn vẫn vào. Tất cả mọi sự mệt mỏi của thế giới bên ngoài đã bị bỏ lại, và mọi vết thương được làm lành, và mọi bụi bẩn biến mất. Bạn đã tắm, bạn đã vào sâu bản thể mình.
Chính vì vậy mà Patanjali nói: Giấc ngủ sâu không mơ gần giống như Samadhi - chỉ gần như chứ không chính xác như Samadhi. Sự khác biệt là gì? Rất không đáng kể - hoặc rất đáng kể - nhưng khác biệt là thế này: Trong giấc ngủ bạn vô thức, trong Samadhi bạn tỉnh táo; nhưng không gian thì như nhau.
Cho nên vào buổi sáng khi bạn thức dậy, bạn rất gần với trung tâm... Ngoại vi sẽ nhanh chóng chộp lấy bạn, chiếm hữu bạn; bạn sẽ đến với thế giới những vụ việc. Trước khi bạn vào hành trình bên ngoài, hãy nhìn để bạn có thể thấy ai là ai một cách tỉnh táo. Đây chính là thiền. Do vậy, trong nhiều thời đại, buổi sáng, sáng sớm khi trái đất vừ thức dậy, cây cối cũng vừa thức dậy, chim chóc cũng vừa thữc dậy và mặt trời cũng vừa thức dậy, khi mà toàn bộ bầu không khí thức tỉnh, bạn có thể tận dụng trạng thái này. Bạn có thể cưỡi lên con sóng thức tỉnh này và bạn có thể vào bản thể bạn một cách thức tỉnh, tỉnh giác, nhận biết. Và toàn bộ cuộc đời bạn sẽ được chuyển hóa bởi vì sau đó, bạn sẽ có sự định hướng khác.
Thế thì bạn có thể vào thương trường và bạn vẫn liên hệ với cốt lõi nội tại bạn. Và đó là bí mật vĩ đại nhất, Bí mật của bông hoa vàng.
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 2

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai