Chương 16. Trong hồ trống vắng
Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 16. Trong hồ trống vắng
Ngày 26 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật
Câu hỏi 1
Xin thầy hãy nhận xét thêm về những khác biệt giữa 'quá trình cá nhân hóa' của C.G. Jung và cốt lõi của Bí mật của bông hoa vàng?
Habib, Carl Gustav Jung đã mò mẫm theo hướng đúng nhưng ống ấy còn chưa tới nơi. Đó không phải là trải nghiệm của riêng ông, đó là một triết l1. Ông ấy nghĩ về cá nhân hóa, ông ấy tiến vào ý tưởng về cá nhân hóa ngày càng sâu hơn, nhưng đó không phải là thiền riêng của ông, đó không phải là trải nghiệm riêng về tồn tại của ông.
Bí mật của hoa vàng là một quá trình giả kim thuật. Đây là lời của những người biết.
Jung không phải là một cá nhân theo ý nghĩa cá nhân hóa, ông vẫn bị chia: Ông có tâm trí ý thức, tâm trí vô thức và tâm trí vô thức tập thể. Ông ấy không phải là một, bản thân ông ấy là một số đông. Ông ấy cũng là một đám đông như mọi người khác. Ông ấy có mọi nỗi sợ, mọi sự tham lam, mọi tham vọng mà bất kì người bình thường nào cũng có thể có. Ông ấy không phải là một vị Phật, không phải là người chứng ngộ. Ông ấy không biết con người bên trong của mình là phi thời gian.
Trong khoảnh khắc rọi sáng bên trong, mọi sự khác biệt và phân biệt biến mất. Chỉ có tâm thức thuần khiết - không ý thức hay không vô thức, cũng như không vô thức tập thể.
Điều tương tự cũng xảy ra với Sri Aurobindo ở Ấn Độ. Ông ấy cũng nói về tâm trí ý thức và tâm trí siêu ý thức, và vân vân.
Trong khoảnh khắc rọi sáng, tâm trí biến mất. Tâm trí có nghĩa là sự chia; cho dù bạn chia nó thành ý thức và vô thức hoặc chia nó thành ý thức và siêu ý thức thì cũng không có gì khác. Tâm trí có nghĩa là chia. Tính cá nhân có nghĩa là không chia. Đó là ý nghĩa của từ 'tính cá nhân': không thể chia. Tâm trí buộc phải là đám đông; tâm trí không thể là một - bởi chính bản chất của nó phải là đám đông. Và khi tâm trí biến mất thì tính cá nhân được nhận ra. Thế thì bạn đã trở về nhà. Đó là sự cá nhân hóa.
Cho nên tôi nói Jung đã mò mẫm trong bóng tối. Ông ấy hãy còn chưa tới ô cửa; ông ấy chỉ đang mơ về ô cửa.
Có những sự tương tự trong lịch sử loài người. Ví dụ, Democritus, nhà triết học Hi Lạp, đã vấp phải ý tưởng về nguyên tử mà không có bất kì thử nghiệm nào. . Vào thời kì của ông thì không thể có khả năng thử nghiệm; không có những kĩ thuật hiện đại phức tạp. Ông ấy không thể chia nguyên tử, ông ấy không thể đến với cấu trúc nguyên tử của vật chất nhưng ông ấy đã suy xét. Ông ấy chắc phải là nhà triết học vĩ đại - nhưng chỉ là nhà triết học. Ông ấy đã vấp phải ý tưởng về nguyên tử.
Thế rồi xuất hiện Albert Einstein và các nhà vật lí hiện đại. Cá hai đều nói về cấu trúc nguyên tử nhưng vô cùng khác nhau: Democritus chỉ nói, các nhà vật lí hiện đại biết.
Ở phương Đông, thuyết nguyên tử cũng đã được nói đến. Kanad, một trong những nhà triết học vĩ đại của Ấn Độ, đã nói về thuyết nguyên tử theo cách rất tinh tế, rất học thức. Nhưng tất cả chỉ là nói. Thực tế, vì ông ấy đã nói rất nhiều về nguyên tử - toàn bộ triết lí của ông dựa trên các giả thuyết về nguyên tử - đó là điều mà tên ông ấy trở thành Kanad. Kan có nghĩa là nguyên tử. Kanad có nghĩa người liên tục nói về nguyên tử. Hơn nữa, nó là triết lí, không có thử nghiệm thực tế nào; nó không dựa trên bất kì khám phá khoa học nào. Chắc ông ấy phải là nhà triết học vĩ đại. Gần ba nghìn năm trước Albert Einstein, ông ấy đã vấp phải - và tôi nói 'đã vấp phải' - sự thật về thuyết nguyên tử. Nhưng đó vẫn là học thuyết chưa được chứng minh.
Có nhiều điều tương tự như vậy.
Đó cũng là trường hợp tương tự với C.G. Jung và quá trình chúng ta đang nghĩ đến: Quá trình được trao bởi Bí mật của bông hoa vàng.
Bí mật của bông hoa vàng là luận thuyết thuật giả kim. Nó biết; và nếu bạn theo phương pháp, sẽ tới lúc bạn biết. Đó là điều tuyệt đối chắc chắn. Và khi tôi nói điều này, tôi đang nói vì tôi biết - bởi vì tôi đã trải qua quá trình. Đúng, bông hoa vàng nở trong bạn. Bạn đến được nơi mà cái nhiều biến mất, cái đa dạng biến mất, những phân đoạn của tâm trí biến mất, và bạn còn lại một mình. Đó là ý nghĩa của từ 'một mình': Tất cả một mình, tất cả là một.
Nếu bạn nghĩ về điều đó thì ý nghĩ buộc phải mang bạn đến một đường biên nào đó. Nếu bạn nghĩ về điều đó thì bạn sẽ hỏi làm cách nào để đến với cái Một, làm sao để những khúc đoạn đó của tâm trí ghép lại cùng nhau, làm sao gắn chúng với nhau. Nhưng đó sẽ không phải là sự hợp nhất thực sự. Gắn hay gỡ ra thì chúng vẫn là riêng biệt. Đám đông có thể dược biến thành một đội quân - điều đó có nghĩa bây giờ họ được gắn kết cùng nhau, đó không còn là đám đông nữa - nhưng nhiều thì vẫn là đám đông, mặc dầu có thể có một kỉ luật nào đó. Giống như bạn có nhiều bông hoa và bạn kết thành một vòng hoa: Các bông hoa được gắn trên một cái vòng để tạo ra một sự liên kết nào đó.
Đó là điều mà Jung đang cố thực hiện: Mang những phân đoạn đó lại cùng nhau, gắn chúng với nhau. Đó là toàn bộ quá trình cá nhân hóa của ông ấy. Trải nghiệm thực sự về cá nhân hóa là hoàn toàn khác. Bạn không gắn những phân đoạn cùng nhau, bạn đơn giản là để cho chúng biến đi. Bạn bỏ rơi chúng, và thế rồi, khi tất cả những khúc đoạn biến đi, lùi xa dần khỏi bạn, thật bất ngờ bạn nhận ra cái Một. Vì sự vắng mặt của tâm trí mà nó được nhận ra - không phải kết hợp tâm trí cùng nhau bởi một nguyên tắc nào đó, không phải tâm trí cùng nhau thành một dạng liên kết nào đó. Sự kết hợp không phải là hợp nhất, sự liên kết chỉ là một mệnh lệnh được áp đặt lên sự hỗn loạn.

Nhận xét
Đăng nhận xét