Chương 15. Vượt lên sự lười biếng và sự phân tâm

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 15. Vượt lên sự lười biếng và sự phân tâm
Ngày 25 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Bậc thầy Lã Tổ nói: Hai sai lầm, sự lười biếng và sự phân tâm, phải bị đánh bại bởi công việc thầm lặng liên tục từ ngày này tới ngày khác, thế rồi chắc chắn sẽ đạt được thành công. Nếu con người không ngồi xuống để thiền thì con người sẽ thường xuyew6n bị phân tâm mà không hay biết. Trở nên ý thức về sự phân tâm là kĩ thuật để loại bỏ sự phân tâm. Sự lười biếng của con người có ý thức và sự lười biếng của người vô ý thức cách xa hàng nghìn dặm. Sự lười biếng vô ý thức là sự lười biếng thực; sự lười biếng ý thức không hoàn toàn là lười biếng, bởi vì vẫn còn sự sáng tỏ nào đó trong nó. Sự phân tâm xuất hiện bởi việc để cho tâm trí lang thang, sự lười biếng xuất hiện từ tâm trí vẫn chưa thuần khiết. Việc khắc phục sự phân tâm dễ hơn nhiều so với việc khắc phục sự lười biếng. Điều đó giống như bị bệnh: Nếu người ta cảm thấy đau và bị tấy lên thì người ta có thể chữa trị, nhưng sự lười biếng giống như bệnh tật mà nó xuất hiện bởi thiếu nhận biết. Sự phân tâm có thể được khắc phục; sự nhầm lẫn có thể được giải quyết, nhưng sự lười biếng và tính thờ ơ thì rất nặng nề và tối tăm. Ít nhất thì sự phân tâm và sự nhầm lẫn còn diễn ra, nhưng trong sự lười biếng và tính thờ ơ thì một mình anima là hoạt động. Trong sự phân tâm thì animus vẫn còn hiện diện nhưng trong sự lười biếng thì bóng tối hoàn toàn thống trị. Nếu chúng ta buồn ngủ trong lúc thiền thì đó là hậu quả của sự lười biếng. Chỉ có hơi thở mới khắc phục được sự lười biếng. Mặc dù hơi thở vào và ra thông qua mũi không phải là hơi thở thực, nhưng dòng chảy vào và ra của hơi thở thực xảy ra trong mối liên kết với nó.
Trong khi ngồi, do vậy chúng ta phải giữ cho tâm yên lặng và năng lượng tập trung. Làm sao để tâm có thể yên lặng? Bởi hơi thở. Chỉ có tâm mới phải ý thức về dòng chảy vào và ra của hơi thở, nó không phải được nghe bởi tai. Nếu nó không được nghe thì hơi thở là ánh sáng; nếu là ánh sáng thì nó là thuần khiết. Nếu nó có thể được nghe thì năng lượng-thở là thô; nếu là thô thì đó là rắc rối; nếu nó là rắc rối thì sự lười biếng và tính thờ ơ gia tăng và chúng ta muốn ngủ. Đó là điều hiển nhiên.
Việc sử dụng tâm một cách đúng đắn trong lúc thở là điều phải được hiểu. Điều đó giống như một vận dụng mà không có vận dụng. Con người nên để cho ánh sáng rọi rất nhẹ nhàng lên việc nghe. Câu này chứa một nghĩa bí mật. Để cho ánh sáng rọi xuống nghĩa là gì? Đó là sự bức xạ tự nhiên của ánh sáng từ mắt. Mắt chỉ nhìn vào trong và không nhìn ra ngoài. Để cảm nhận độ rọi sáng mà không nhìn ra ngoài có nghĩa là nhìn vào trong; điều đó không có gì liên quan với việc nhìn vào trong thực. Việc nghe có nghĩa là gì? Đó là tai nghe ánh sáng một cách tự nhiên. Tai chỉ nghe bên trong và không nghe những gì bên ngoài. Cảm nhận độ rọi sáng mà không nghe những gì bên ngoài là nghe bên trong; điều đó không có gì liên quan đến việc nghe bên trong thực. Với dạng nghe này, con người chỉ nghe thấy cái gì đó không có âm thanh; với kiểu ngồi này, con người chỉ nhìn thấy cái gì đó không có hình dạng. Nếu mắt không nhìn bên ngoài và tai không nghe bên ngoài chúng tự khép lại và có xu hướng chìm vào bên trong. Chỉ khi con người nhìn và nghe bên trong thì tai và mắt không hướng ra ngoài, không chìm vào trong. Theo cách này thì sự lười biếng và tính thơ ơ bị loại bỏ. Đó là sự kết hợp giữa hạt mầm với ánh sáng mặt trời và mặt trăng.
Nếu, như là kết quả của sự lười biếng, chúng ta trở nên buồn ngủ thì nên đứng dậy và đi dạo quanh. Khi tâm trí trở nên sáng tỏ chúng ta lại nên ngồi xuống lần nữa. Theo tiến trình thời gian sẽ có sự thành công khi mà con người không trở nên lười biếng và buồn ngủ.
Một buổi chiều nóng nực, một con cú đang đậu trên cây và một con thiên nga cũng bay tới và đậu ở đó.
"Chao ôi, nóng quá người anh em cú," nó nói, "mặt trời chói sáng và tôi thấy nóng và vã mồ hôi."
"Cái gì!" con cú nói, "cái gì, bạn đang nói gì? Mặt trời ư? Nóng ư? Khi bóng tối tập trung thì nó gây nóng. Bạn đang nói về mặt trời này là gì? Bạn có điên không đấy? Bạn đang cố nói với tôi điều gì vậy? Không có cái thứ như là mặt trời. Chưa bao giờ có như vậy. Ánh sáng là gì mà lại nóng? Chúng ta chưa bao giờ nghe về điều đó. Nó nóng khi bóng tôi xuất hiện sao? Bạn đang biến tôi thành kẻ ngớ ngẩn sao? Và không phải mình tôi nói như vậy. Tất cả các kinh đều nói như vậy."
Con thiên nga sửng sốt bởi tất cả những điều ày, "Làm sao có thể giải thích điều này cho con cú mù đây?"
"Hãy nhìn xem người anh em, tôi có thể nhìn thấy bằng mắt mình. Bây giờ là buổi trưa và mặt trời đang chói chang và rất nóng. Bạn đang nói đó là bóng đêm sao? Làm sao tôi có thể giải thích cho bạn?"
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 1

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai