Chương 15. Chiều hướng lễ hội

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 2)
Chương 15. Chiều hướng lễ hội
Ngày 10 tháng 9 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Câu hỏi 1
Một trong những vấn đề gây tranh cãi về Rajneesh Ashram liên quan đến sự ham muốn trong quan hệ tình dục và những gì đang bị lên án như là sự trụy lạc dục hoặc những cuộc truy hoan. Chúng tôi muốn Bhagwan Rajneesh trao cho chúng tôi những quan điểm của ông về tình dục và vai trò của nó trong sự siêu việt. - R.K. Karanjia, Biên tập viên, BLIZT
Karanjia thân mến của tôi, con đường tôi giảng giải là con đường khẳng định cuộc sống. Tôi giảng giải sự sống trong tính toàn thể của nó. Trong quá khứ, các tôn giáo đã sống cuộc sống tiêu cực. Họ đã từ chối cuộc sống, hủy hoại cuộc sống; họ đã đối lập với cuộc sống, Thượng đế của họ chống lại cuộc sống. Theo tôi, sự sống và Thượng đế là đồng nghĩa; không có Thượng đế nào khác với chính cuộc sống. Tôi tôn thờ cuộc sống.
Và nếu cuộc sống là Thượng đế thì tình yêu là ngôi đền của Ngài. Ba chữ cái L là những nền tảng cơ bản cho giảng giải của tôi: Life-Sự sống là Thượng đế, Love-Tình yêu là ngôi đền, Light-Ánh sáng là trải nghiệm. Nếu bạn học được ba L đó, bạn đã học được tất cả.
Nhưng vì các tôn giáo vẫn chống lại cuộc sống và tình yêu, cho nên cuộc tranh cãi gay gắt sẽ xuất hiện quanh tôi là điều tự nhiên. Tôi thích thú điều đó. Đó là điều tự nhiên. Tôi không lo lắng về sự tranh cãi. Tôi sẽ lo lắng nếu nó không nảy sinh. Nó hoàn toàn được mong đợi; nó hoàn toàn phù hợp với kế hoạch công việc của tôi.
Tại sao trong quá khứ các tôn giáo đã có thái độ sống tiêu cực? Dưới danh nghĩa tôn giáo, con người đã bị lợi dụng - bị lợi dụng bởi vị tu sĩ và bởi nhà chính trị. Và vị tu sĩ và nhà chính trị đã có âm mưu đen tối chống lại con người. Cách duy nhất để lợi dụng con người là làm cho họ sợ hãi. Khi con người vô cùng sợ hãi thì anh ta sẵn sàng quy phục. Khi con người run rẩy bên trong thì anh ta mất đi sự tự tin. Thế rồi anh ta sẵn sàng tin vào bất kì điều vô nghĩa ngu ngốc nào. Bạn không thể nào làm cho con người tin vào cái thứ vô nghĩa nếu anh ta tự tin.
Hãy nhớ rằng, đó là cách con người đã bị lợi dụng trong nhiều thời đại. Đây là bí mật rất thương mại của cái gọi là tôn giáo: Làm cho con người sợ hãi, làm cho con người cảm thấy không giá trị, làm cho con người cảm thấy tội lỗi, làm cho con người cảm thấy mình đang bên bờ địa ngục.
Làm sao đế biến con người thành sợ hãi? Cách duy nhất là: Lên án cuộc sống, lên án những gì là tự nhiên. Lên án quan hệ tình dục bởi vì nó là nền tảng của sự sống, lên án thực phẩm bởi vì nó là nền tảng thứ hai của sự sống; lên án mối quan hệ, gia đình, tình bạn bè bởi vì đó là nền tảng thứ ba của sự sống - và không ngừng lên án. Bất kì điều gì là tự nhiên đối với con người, lên án nó, nói nó là sai, "Nếu bạn thực hiện nó, bạn sẽ đau khổ vì nó. Nếu bạn không thực hiện, bạn sẽ được ban thưởng. Địa ngục sẽ hạ xuống bạn nếu bạn liên tục sống tự nhiên." - đó là thông điệp của toàn bộ quá khứ - "và thiên đường sẽ được trao cho bạn nếu bạn đi ngược lại sự sống."
Điều đó có nghĩa, nếu bạn tự tử, chỉ có thế Thượng đế sẽ chấp nhận bạn. Nếu bạn tự sát từ từ bởi các giác quan, bởi cơ thể, bởi tâm trí, bởi tâm hồn, và bạn liên tục hủy hoại mình, bạn càng thành công trong việc hủy hoại mình, bạn sẽ càng trở thành người yêu của Thượng đế. Điều này đã từng là toàn bộ thuyết giảng của các tôn giáo trong quá khứ. Điều này đã làm nhiễm bẩn bản thể con người, làm con người bị nhiễm độc. Những kẻ đầu độc đó đã khai thác ghê gớm con người về chuyện đó. Các tôn giáo trong quá khứ đó là định hướng-chết, chứ không phải định hướng-sống.
Những gì tôi đang báo trước ở đây là một tầm nhìn định hướng-sống.: Yêu cuộc sống trong tính đa chiều của nó bởi vì đó là cách duy nhất để ngày càng gần hơn với sự thật tối thượng. Sự thật tối thượng không quá xa; nó ẩn giấu trong cái bây giờ. Cái ngay bây giờ là tối thượng, cái hiện diện khắp nơi là cái siêu việt. Thượng đế không ở đó mà ở đây. Thượng đế không phải là cái đó mà là cái này. Và bạn không phải là không có giá trị, bạn không phải là kẻ có tội.
Tôi ở đây để giúp bạn trút bỏ mọi cảm giác tội lỗi của bạn. Tôi ở đây để giúp bạn bắt đầu tin vào chính mình nữa. Khi bạn bắt đầu tin vào bản thể riêng của bạn, không nhà chính trị nào, không vị tu sĩ nào có thể lợi dụng bạn được. Con người luôn bị lợi dụng thông qua nỗi sợ.
Tôi đã nghe...
Có một lần Mulla Nasruddin bị lạc trong rừng sâu.Suốt cả ngày ngày ông ta đã tìm đường ra nhưng ông ta không thể - mệt mỏi, đói, kiệt sức, tóe máu, quần áo tả tơi vì rừng rậm và có nhiều giai. Và lúc đó trời bắt đầu tối, mặt trời đang lặn, đêm đang đến gần.
Ông ta là một người vô thần, một người vô thần thâm căn, không bao giờ cầu nguyện. Nhưng với tình trạng đó - nỗi sợ bóng đêm và muông thú - lần đầu tiên trong đời ông ta nghĩ đến Thượng đế. Ông ta đã quên mọi lí lẽ dùng để chống lại Thượng đế. Ông ta quì xuống đất và nói, "Chúa kính yêu..." mặc dù ông ta đã nhìn quanh, một chút xấu hổ, biết rõ rằng không có ai nhưng vẫn bối rối - toàn bộ triết lí cuộc sống của chủ nghĩa vô thần! Nhưng khi nỗi sợ gõ những ô cửa và cái chết quá gần, ai còn bận tâm về logic, triết lí học thuyết? Ai còn bận tâm đến lí luận, lí do? "Kính Chúa," ông ta nói, "xin hãy giúp con ra khỏi khu rừng này, và con sẽ luôn tôn thờ ngài. Thậm chí con sẽ bắt đầu đến thánh đường. Con sẽ tuân theo mọi nghi lễ Hồi giáo. Con hứa với ngài! Hãy cứu con. Hãy tha thứ cho con. Con xin lỗi về tất cả những điều con đã nói chống lại ngài. Con là kẻ ngốc, tuyệt đối ngu ngốc. Bây giờ con biết ngài hiện hữu."
Ngay lúc đó, một con chim bay qua và thả một cái gì đó đúng vào bàn tay đang giơ ra của ông ta. "Xin Chúa đừng trao cho con loại phân đó. Con thực sự bối rối!"
Khi một người sợ hãi, ngay cả khi người đó đã sống vô thần suốt cuộc đời cũng bắt đầu quay về hữu thần. Các vị tu sĩ đi tới biết điều đó, và thế rồi họ đã tận dụng điều đó trong nhiều thời đại. Toàn bộ quá khứ của nhân loại chất đầy sợ hãi.
Và cách hay nhất để tạo ra nỗi sợ là làm cho con người cảm thấy tội lỗi về những điều tự nhiên. Anh ta không thể bỏ rơi chúng, và anh ta cũng không thể tận hưởng chúng vì sợ địa ngục. Vì vậy anh ta trong một trói buộc kép. Mà trói buộc kép là cơ sở của sự lợi dụng của con người. Bạn không thể bỏ rơi dục tính của bạn bởi vì một số tu sĩ ngu ngốc đang nói rằng điều đó là sai. Nó không có gì liên quan đến ý tưởng của bạn về đúng và sai; nó là một cái gì đó tự nhiên, một cái gì đó trong chính con người. Bạn đã xuất hiện từ đó, mỗi một tế bào của bạn là một tế bào sinh sản vô tính. Chỉ bởi việc nói, bạn không thể bỏ rơi nó. Đúng, bạn có thể bắt đầu kìm nén nó, và bằng việc kìm nén nó, bạn có thể liên tục tích lũy nó trong vô thức, và điều đó trở thành vết thương. Và bạn càng kìm nén thì bạn càng bị ám ảnh về nó. Và bạn càng trở nên ám ảnh, bạn càng cảm thấy tội lỗi. Đó là cái vòng luẩn quẩn. Bây giờ bạn bị mắc vào cái bẫy của vị tu sĩ.
Và chính vị tu sĩ chưa bao giờ tin vào điều đó, không có chính trị gia nào từng tin vào nó. Những thứ này là dành cho mọi người, cho đám đông, đám đông đã bị lừa phỉnh.
Các câu chuyện luôn kể rằng các vị vua thường có hàng trăm vợ, và đó cũng là trường hợp của các vị tu sĩ. Và đó là điều ma thuật: Mọi người vẫn tiếp tục tin vào những kẻ bịp bợm.
Ngay thế kỉ này, chỉ năm mươi năm trước đây, Nizam ở thành phố Hyderabad, Pakishtan có năm trăm vợ và vẫn được coi là con người rất tôn giáo, bởi vì ông ta đã tuân theo mọi lễ nghi. Các vị tu sĩ và các nhà chính trị đã làm tất cả những gì mà họ nói mọi người không được làm; đôi khi công khai, đôi khi từ cửa sau.
Tôi đã nghe...
Có câu nói cổ, "Lừa một lần, chứ không lừa được hai lần đâu."
Nhưng các vị tu sĩ đã lừa phỉnh bạn trong nhiều thế kỉ, và họ đã lừa phỉnh quá lâu đến mức bây giờ điều đó gần như là hiện tượng được chấp nhận. Nó đã quá xưa đến mức chúng ta coi đó là điều hiển nhiên; không ai nghĩ rằng họ đang bị lừa.
Điều đó nhắc tôi về một nhà thờ, một người bạn tôi đã đến đó, nơi tổ chức xổ số từ thiện. Có một năm họ để ba chiếc ô tô trước nhà thờ, và họ bán những cơ may. Năm ngoái, giải thưởng trúng số là ba chiếc Cadillac, Mercury và Ply mouth. Ba ngày sau khi trao giải thưởng vị mục sư đi bộ xuống phố, và ông t đã đâm sàm vào người bạn tôi đang ra khỏi một cửa hàng đồ uống.
Bạn tôi nhìn ông ta và nói, Liệu ông có thể nói cho tôi ai đã thắng những chiếc ô tô đó. Ai đã thắng chiếc Cadillac?"
Và vị tu sĩ nói, "Sao vậy, Hồng y giáo chủ đã thắng. Ông ta không may mắn sao?" và bạn tôi nói, "Ai thắng Mercury?"
Sao vậy, vị giáo sĩ cao cấp đã thắng. Ông ta không may mắn sao?"
Và bạn tôi nói, "Chả, hãy nói cho tôi, ai đã thắng chiếc Plymouth? Và vị tu sĩ nói, "Sao vậy, Cha Murphy. Ông ta không may mắn sao?"
Lúcđó bạn tôi quay vào và uống thêm một ly. Vị tu sĩ nắm lấy tay ông ta và nói, "Theo cách này, ông đã mua bao nhiêu vé?"
Bạn tôi nói, "Tôi không mua cái thứ ngu ngốc đó! Tôi không may mắn sao?"
Các vị tu sĩ đã làm tổn thương ghê gớm trái tim con người. Họ đã nhồi nhét ý tưởng độc hại vào con người rằng cuộc sống là một cái gì đó xấu xa. Họ đã thuyết giảng mọi người cách để thoát khỏi cuộc sống. Tôi giảng giải cho người của tôi làm sao hướng sâu hơn vào nó. Họ đã thuyết giảng làm sao để được tự do khỏi cuộc sống. Tôi dạy làm sao để cuộc sống của bạn là tự do. Họ thuyết giảng làm sao kết thúc cuộc đời này, và tôi đang giảng giải hướng vào nó vì sự vĩnh hằng, và liên tục như vậy, làm sao sống một cuộc sống phong phú. Do vậy mà có những tranh cãi, chắc chắn phải như vậy. Quan điểm của tôi đối nghịch với những gì đã được thuyết giảng nhân danh tôn giáo.
Tôi đang mang tầm nhìn mới của tôn giáo cho thế giới. Đây là nỗ lực táo bạo nhất từng được thực hiện: Chấp nhận cuộc sống trong tính đa chiều của nó, tận hưởng nó, lễ hội về nó, vui thích trong nó. Từ bỏ không phải là cách của tôi, mà là vui thích. NHịn ăn không phải là cách của tôi, mà là hứng thú ăn uống. Và trở nên lễ hội là trở nên tôn giáo. Định nghĩa của tôi về tôn giáo là chiều hướng lễ hội.
Không con thú nào có thể lễ hội; không con thú nào biết bất kì điều gì về lễ hội. Những chú cá heo có thể chơi, những con tinh tinh có thể chơi; chỉ có con người vui mừng lễ hội. Lễ hội là sự phát triển cao nhất của ý thức, sự biểu cảm, sự biểu lộ, sự nở hoa của Bông Hoa Vàng.
Tôi giảng giải bạn vui mừng lễ hội. Vui mừng lễ hội là chìa khóa của tôi.
Và tôi giảng giải bạn: Vui mừng lễ hội về tình dục của bạn, đó là món quà Thượng đế trao. Vui mừng lễ hội về cơ thể bạn, đó là ân huệ của Thượng đế. Vui mừng lễ hội mỗi thời điểm đã được trao cho bạn, mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập trái tim. Đó là phúc lành.
Sống Thượng đế ngay bây giờ! Tôi không trao cho bạn Thượng đế như là mục tiêu; tôi làm cho Thượng đế có sẵn với bạn ngay bây giờ, chính thời điểm này. Hãy vui mừng lễ hội, và bạn đang trong Thượng đế. Các tôn giáo cũ rất buồn. Các tôn giáo cũ rất nghiêm trọng. Tôn giáo của tôi là vui chơi: Mọi thứ phải được mang vào trạng thái vui chơi. Đừng coi cuộc sống là nghiêm trọng, nó là câu chuyện vui hài.
Và coi nó là câu chuyện vui hài là trở thành vui chơi. Thế rồi không có than phiền, chỉ có tấm lòng biết ơn.
Câu hỏi là quan trọng. Một vài điều có thể hữu ích.
Có những người bệnh hoạn, và tâm trí bệnh hoạn đã thống trị trong quá khứ. Những người đó không thể vui thích thụ hưởng; họ không biết làm cách nào vui hưởng. Bởi vì họ không có khả năng vui hưởng; họ đã tạo ra một đức hạnh tốt từ đó. Không vui hưởng trở thành một đức hạnh.
Mọi người sinh ra đều có khả năng vui hưởng, nhưng không có nghệ thuật.
Mọi người chỉ nghĩ, vì họ đang sống, đang thở và họ đang tồn tại, nên họ biết cách vui thú hưởng thụ. Đó là điều tuyệt đối ngu ngốc. Vui hưởng là một nghệ thuật lớn; nó là môn học tuyệt vời. Nó như một môn học tinh tế, như âm nhạc, thơ ca hay hội họa. Đó là sự sáng tạo lớn nhất.
Mọi người ra đời và họ bắt đầu nghĩ rằng họ sẵn sàng vui hưởng cuộc sống, và họ không thể bởi vì họ không biết cách tận hưởng. Họ làm cho cuộc sống của họ trở nên lộn xộn, chỉ có hai khả năng. Một là: Nghĩ rằng bạn ngu ngốc về cuộc sống; điều đó làm bản ngã bị tổn thương. Thứ hai: Cuộc sống là vô giá trị, cuộc sống là đau khổ, cuộc sống không có niềm vui - "Chính vì vậy mà tôi đang không tận hưởng nó. Không có gì sai với tôi; nếu có một cái gì đó sai, đó chính là cấu trúc cuộc sống." Đây là từng là cách tiếp cận trong quá khứ: "Nếu tôi không thể nhìn thấy ánh sáng thì không có ánh sáng." - không phải là tôi mù. "Nếu tôi không thể nghe thấy âm thanh, thế thì không có âm thanh" - không phải là tôi bị điếc.
Điều này đã từng là điều rất hữu ích với người ích kỉ. Anh ta đã cố, và sau đó anh ta nhận ra mình không thể vui thú hưởng thụ; nhận ra mình không thể, anh ta bắt đầu lên án. Anh ta bắt đầu lên án những người có thể vui hưởng. Anh ta cảm thấy ghen tuông, anh ta cảm thấy khó chịu. Vì sự ghen tuông, vì sự khó chịu, anh ta làm độc hại tâm trí mọi người. Nếu bạn đang vui vẻ, anh ta nói, "Nhìn xem, bạn sẽ chịu đựng đau khổ dưới địa ngục. Bạn đang phạm tội ác!" Vui mừng lễ hội, nhảy múa, ca hát, yêu thương ư? Cuộc sống là sự trừng phạt với anh ta, và bạn lại đang coi đó như đó như là phần thưởng ư? Và những người bệnh hoạn đó lại đã thống trị trong quá khứ.
Có một lần, một người bạn tôi một mình trong đêm khuya tại phòng lễ tân của một khách sạn quốc tế. Hy vọng có một cuộc đối thoại với người đàn ông nhìn ấn tượng đang ngồi bên cạnh, ông ta nói, "Tôi có thể mua cho ông thứ gì uống chăng?" "Không," người lạ mặt nhạt nhẽo nói. "Không uống. Thử một lần và không thích."
Không có gì làm bạn tôi thoái chí cho nên ông ta mời cigar, nói rằng mình mới mua một loại ngon. "Không, không hút. Đã thử một lần và không thích."
"Vậy chơi một ván bài rumi được không?"
"Không. Không chơi bài. Đã thử một lần nhưng không thích. Nhưng con trai tôi sẽ bỏ chơi sau khi nó thử một chút. Có thể nó muốn chơi."
Bạn tôi ngồi lại ghế của mình và nói, "Ông chỉ có một đứa con, tôi đoán vậy."
Đó là những vị tu sĩ tiềm năng. Họ đã thử một lần và họ không thích - cứ như vui thú là quyền thừa kế của họ.
Nó có thể kiếm được, Nó là nghệ thuật. Con người phải hấp thụ nó. Điều đó phải mất nhiều năm chuẩn bị. Lần đầu tiên bạn nghe nhạc cổ điển và bạn nghĩ mình không thích, cho nên bạn hoàn toàn quên nó, đó sẽ là đều ngu ngốc. Tai bạn cần một sự rèn luyện nào đó, thế thì sau đó bạn mới có thể hiểu được điều tinh tế. Cái thô ráp luôn có sẵn. Cùng với cái thô ráp thì dễ hơn bởi vì nó là thể xác. Nhưng để di chuyển vào những địa hạt sâu hơn của cuộc sống con người cần rèn luyện nghiêm túc, thiền định sâu, cầu nguyện chân thành, lòng biết ơn sâu sắc.
Và vấn đề cơ bản để nhớ là: Nếu cuộc sống không trở thành lễ hội thì có một cái gì đó sai với bạn, không phải với chính cuộc sống. Các tôn giáo cũ nói sống là sai. Tôi làm cho bạn phải có trách nhiệm chứ không phải cuộc sống có trách nhiệm.
Cuộc sống là Thượng đế. Và từ đó mà toàn bộ quá trình thay đổi; thế rồi một cái gì đó phải được làm sạch trong bạn. Một cái gì đó đang đeo bám quanh bạn phải bị cắt đứt. Những vấn đề hóc búa của tồn tại phải bị bỏ rơi. Bạn phải trải qua cuộc phẩu thuật.
Đó là tất cả những gì về Ashram này: Nó là nơi để giải phẩu. Nó hông phải là Ashram thông thường như hàng nghìn Ashram khác ở Ấn Độ. Nó là một thử nghiệm lớn về sự tồn tại của con người: Chúng ta đang tạo ra tương lai ở đây; một dạng người mới với trách nhiệm mới. Chúng ta đang đặt những viên đá nền tảng của thời đại mới, của bình minh mới. Chúng ta đang mở những ô cửa mới cho những khả năng đã bị khép chặt trong quá khứ. Và vì điều này, nhân loại đã phải chịu đựng trong quá khứ, quá nhiều đau khổ không cần thiết.
Và mọi người càng đau khổ thì họ càng nghĩ, "Các vị tu sĩ đúng: cuộc sống là sai!" Và các vị tu sĩ đang tạo ra nhiều thái độ tiêu cực hơn trong mọi người.
Moe đến cửa hàng để mua cho mình một bộ trang phục. Ông ta tìm ra loại mình thích cho nên ông ta lấy chiếc áo khoác ra khỏi mắc và mặc thử.
Nhân viên bán hàng đi đến chỗ ông ta, "Vâng, thưa ông. Ông mặc nó đẹp lắm."
"Nó nhìn có thể đẹp," Moe cáu kỉnh nói, "nhưng nó vừa một cách khó chịu. Hai vai chật."
Nhân viên bán hàng không chớp mắt. "Ông mặc thêm quần lót vào," anh ta đề nghị, "chúng sẽ quá chặt, ông sẽ quên hết hai vai."
Đó đã từng là sự thực hành phổ biến của tu sĩ: Nếu một cái gì đó tổn thương, ông ta trao bạn một kết cấu còn chặt hơn, chặt chẽ, vô hồn và đần độn hơn của một tính cách. Nếu một cái gì đó tổn thương, ông ta làm cho bạn tổn thương nhiều hơn để bạn quên sự tổn thương cũ đi.
Điều đó luôn diễn ra. Nếu bạn bị đau đầu và nhà bạn bị cháy, bạn sẽ quên ngay cơn đau đầu. Ai còn có thể nghĩ đến đau đầu khi mà nhà đang bị cháy?
Vị tu sĩ liên tục phát ra nhiều sự hành hạ với bạn. Ông ta đã không cho phép bạn vui thích thụ hưởng bất kì điều gì. Nếm trải là sai; bạn nên ăn thức ăn mà không thưởng thức. Nếu bạn thưởng thức, bạn đang phạm tội. Nhảy múa là sai; tại sao? - bởi vì nó là thể xác. Cơ thể là kẻ thù. Âm nhạc là sai bởi vì nó nhạy cảm. Tất cả đều sai!
Bạn phải liên tục tự cắt gọt mình. Thay vì trải rộng, vị tu sĩ đã cố thu nhỏ bạn lại. Trong thời hiện tại, nhà phân tâm học được gọi là 'co lại', nhưng các vị tu sĩ đã thực hiện điều đó trong nhiều thời đại - họ đã làm mọi người co lại. Và khi bạn đã co lại quá nhiều nó làm tổn thương khắp, bạn gần như trong căn buồng giam, quá chật chội đến mức bạn không thể cựa quậy, điều đó đã được gọi là tính cách. Thế rồi, lẽ đương nhiên, con người muốn rũ bỏ cuộc sống. Người ta cầu nguyện Thượng đế chỉ vì một điều: Cứu giúp con, giải thoát cho con.
Các vị tu sĩ của bạn đã chống lại Thượng đế! Hãy để tôi nói điều đó theo cách như vậy, bởi vì Thượng đế tạo ra tồn tại và các vị tu sĩ của bạn tạo ra những cấu trúc như vậy quanh bạn để bạn không thể sống với tồn tại. Các vị thánh của bạn chống lại Thượng đế.
Tôi hoàn toàn ủng hộ Thượng đế - và Thượng đế có nghĩa là cuộc sống.
Bạn đã hỏi, "Một trong những vấn đề gây tranh cãi về Rajneesh Ashram liên quan đến sự ham muốn trong quan hệ tình dục..."
Đây là nơi duy nhất không có sự ham muốn trong quan hệ tình dục, nhưng điều đó sẽ làm bạn ngạc nhiên.
Sự ham muốn cần sự kìm nén; con người mà càng kìm nén thì anh ta càng muốn được xả láng. Điều đó giống như bạn đã ăn chay trong một vài ngày và sau đó bạn buông lơi, bạn bắt đầu ăn quá nhiều, bạn xả láng. Ham muốn là sản phẩm phụ của kìm nén. Bạn đã nhịn ăn trong ba mươi ngày, bạn đã kìm nén, bạn đã chiến đấu với chính mình, bạn đã sống với một dạng địa ngục. Thế rồi sau ba mươi ngày, bạn bắt đầu quay sang hướng đối nghịch, tới cực đối nghịch: bạn bắt đầu ham muốn. Sự ham muốn là cực đối nghịch của sự kìm nén.
Vì tôi chống lại kìm nén thì làm sao ham muốn lại có thể ở nơi của tôi? Tôi đã cắt tận gốc rễ nó. Nếu con người ăn uống lành mạnh, anh ta không ăn theo kiểu thèm khát. Nếu anh ta đang thưởng thức món ăn của mình thì anh ta không thèm khát, anh ta không ăn nhiều. Thực tế, vì anh ta yêu cơ thể mình, anh ta thích thức ăn của mình, anh ta vẫn rất cẩn trọng. Nhồi nhét vào cơ thể quá nhiều không phải là tín hiệu yêu cơ thể, đó là tín hiệu của kẻ thù. Cơ thể có thể bị sát hại theo hai cách: Bởi nhịn đói hoặc bởi nhồi nhét quá nhiều - cả hai đều là cách của kẻ thù. Người yêu cơ thể, người tôn trọng cơ thể mình như là món quà của Thượng đế thì không thể làm khác được. Anh ta sẽ không nhịn ăn hoặc sẽ không thèm khát thức ăn.
Và điều đ1o cũng đúng với tình dục và mọi thứ khác.
(...) Khi bạn tạo ra sự kìm nén, mọi người bắt đầu ham muốn. Ước mong càng bị kìm nén thì nó càng muốn đòi hỏi. Nó trở thành điên khùng, nó trở nên hung hăn!
Khi nó được phép như dòng chảy tự nhiên, khi nó được chấp nhận, khi không còn chiến tranh với nó thì sẽ xuất hiện sự cân bằng.
hãy để tôi nói với bạn, thừa ngài, rằng đây là nơi duy nhất - có thể là duy nhất trên khắp thế giới - ham muốn là điều không thể.
Đúng vậy, khi mọi người đến, lúc ban đầu, trong ít ngày họ thèm khát - nhưng tôi không chịu trách nhiệm về chuyện đó. các vị tu sĩ, các nhà chính trị, các nhà đạo đức, các nhà thanh giáo - Moraji, vân vân - họ chịu trách nhiệm về chuyện đó. Tôi đã không dạy mọi người kìm nén; những người đã thuyết giảng sự kìm nén phải chịu tr1ch nhiệm về chuyện đó. Và khi mọi người đến với tôi, họ đến với tất cả những căn bệnh này, cho nên khi tôi nói thư giãn, một cách tự nhiên, họ bắt dầu cho phép mình vui thú một chút.
Nhưng con người có thể ham muốn trong bao lâu? Khi bạn thực sự thư giãn, sớm hay muộn cũng sẽ đạt được sự cân bằng. Thời điểm đạt được sự cân bằng thì không có kìm nén, không còn ham muốn.
Nhưng tôi hiểu câu hỏi: Đối với cái gọi là các tôn giáo, những người cân bằng, bình thường, tự nhiên của tôi sẽ nhìn cứ như họ đang xả láng. Hãy nghĩ về con người ăn chay xem, và bạn lại đang dùng bữa sáng của bạn, và anh ta đi qua - và hương thơm của cà phê, mùi thơm của bánh mì, bơ và niềm vui trên gương mặt - bạn có nghĩ anh ta sẽ nghĩ gì về bạn? Anh ta nghĩ bạn đang xả láng; bạn sẽ đau khổ trong địa ngục: "Bạn có thể liên tục tự cho phép mình hưởng thụ thêm vài ngày nữa, thế rồi tôi sẽ nhìn thấy. Khi bạn chịu đau khổ trong địa ngục, thế thì bạn sẽ biết. Bạn sẽ phải trả cái giá rất tồi tệ cho những gì bạn đang làm." Đó là những ý nghĩ trong đầu anh ta. Đó là những cách anh ta bảo vệ mình, đó là những cách anh ta kìm nén mình. Đó là đều phi tự nhiên của anh ta, nhưng anh ta lại bắt đầu nghĩ bạn là phi tự nhiên. Bây giờ, thưởng thức bữa sáng luôn là điều không tự nhiên!
Và người nào mà thưởng thức món ăn của mình thì không bao giờ ăn quá nhiều; anh ta không thể, đó là điều không thể. Bạn đã bao giờ nhìn thấy qua những con thú hoang béo chưa? Không, không có ai dạy chúng thiên nhiên liệu pháp và không ai dạy chúng ăn kiêng và không có ai dạy chúng nhịn ăn. Bạn không bao giờ tình cờ nhìn thấy con thú hoang nào béo cả.
Tôi có chủ định khi nói thú hoang; tôi đang không nói về những vườn thú bởi vì vườn thú là khác. Những con thú bắt đầu bắt chước con người. Trong vườn thú bạn có thể thấy những con thú béo, xấu xí, nhưng không thể trong trạng thái hoang dã. Tại sao? - bởi vì con thú đơn giản yêu, thích thú cơ thể mình, ăn tới mức cơ thể thỏa mãn, không quá nhiều.
Và đúng, đôi khi cũng xảy ra rằng con thú cũng nhịn ăn nhưng không theo đạo Jain. Nếu nó cảm thấy rằng cơ thể đang ở trạng thái không thể ăn, nó đang ốm, và tống vào cơ thể sẽ điều tai hại - đó là những bản năng tự nhiên - nó không ăn. Đôi khi con thú cố nôn mửa để đỡ gánh nặng. Con chó sẽ đi và ăn cỏ; điều đó giúp nó nôn ra. Và bạn không thể thuyết phục nó ăn cho đến khi nó khỏe mạnh trở lại. Đó là những bản năng tự nhiên.
Các vị tu sĩ đã làm hư hỏng con người quá nhiều đến mức anh ta đã quên hết những bản năng tự nhiên của mình. Bây giờ anh ta sống bằng những ý tưởng. Anh ta phải nhịn ăn vì anh ta tuân theo triết lí nào đó về nhịn ăn. Anh ta không lắng nghe cơ thể; cơ thể đói còn anh ta lại nhịn ăn. Và đôi khi, cơ thể không hề đói mà anh ta lại ăn. Anh ta liên tục mất mối liên hệ với cơ thể mình.
Tôi muốn bạn đi từ tâm trí xuống các giác quan. Hãy quay trở al5i các giác quan của bạn.
Tôi giảng giải cho bạn về cơ thể: Cơ thể là tuyệt đẹp, thánh thiện. Hãy quay trở về cơ thể. Hãy để cho cơ thể sống động trở lại, và nó sẽ quan tâm; bạn không cần lo lắng về điều đó. Cơ thể có chương trình kèm theo để giữ sức khỏe, giữ cho bạn sống động, rung động, trẻ trung, tươi tỉnh. Cơ thể có chương trình đi èm: Bạn không cần học bất kì thứ gì về nó từ những cuốn sách và những thuyết giảng.
Cho nên khi mọi người đến với tôi, lúc ban đầu, đôi khi họ có thể ham muốn - nhưng tôi không chịu trách nhiệm về sự ham muốn của họ nếu những người đó có thể ở đây cùng tôi trong ít ngày, sớm hay muộn thì sự cân bằng cũng được hồi phục. Và vì sự cân bằng mà sự bình thản, tĩnh lặng xuất hiện, niềm vui tinh tế và tự nhiên khởi sinh.
Dục có bốn giai đoạn; những giai đoạn đó phải được hiểu. Chỉ ở giai đoạn thứ tư thì dục mới trở thành Bông Hoa Vàng. Không hiểu bốn giai đoạn đó là điều nguy hiểm, và toàn bộ truyền thống đã kìm nén không cho bạn nhận biết về bốn giai đoạn đó.
Giai đoạn đầu tiên là tình dục tự động.
Khi đứa trẻ ra đời, nó là người tự yêu mình. Nó cực kì yêu cơ thể nó, và đó là điều tuyệt đẹp; nó chỉ biết cơ thể nó. Chỉ mút ngón tay mình, và nó trong trạng thái phởn phơ như vậy. Bạn nhìn đứa trẻ mút ngón tay nó xem - những gì là hưng phấn trên gương mặt của nó, chơi với cơ thể mình, cố cho ngón chân vào miệng, tạo ra vòng tròn năng lượng. Khi đứa trẻ cho ngón chân vào miệng của mình, một vòng tròn năng lượng được tạo ra và năng lượng bắt đầu di chuyển trong vòng tròn. Ánh sáng lưu chuyển tự nhiên trong đứa trẻ và nó thích thú, bởi vì khi ánh sáng lưu chuyển thì có niềm vui kì diệu bên trong.
Đứa trẻ chơi với bộ phận sinh dục của mình mà không biết đó là bộ phận sinh dục. Nó còn chưa bị đặt điều kiện; nó biết cơ thể mình như là thực thể trọn vẹn. Và chắc chắn, bộ phận sinh dục là phần nhạy cảm nhất của cơ thể nó. Nó rất thích sờ vào đó, chơi với nó.
Và đây là xã hội, xã hội độc hại, lẻn vào tinh thần đứa trẻ: "Đừng có sờ!"; 'đừng' là từ xấu đầu tiên. và từ một từ xấu này mà nhiều cụm từ xấu khác xuất hiện: không thể được, sẽ không được - đó tất cả là những từ xấu. Khi đứa trẻ được nói 'đừng', lúc đó cha mẹ rất tức giận, mẹ hoặc cha, và những ánh mắt... và tay của đứa trẻ bị lấy khỏi bộ phận sinh dục; đó là điều thích thú rất tự nhiên của nó. Đứa trẻ thực sự thích nó, và nó không phải là dục tình hoặc bất kì điều gì. Đó chỉ là bộ phận nhãy cảm nhất của cơ thể nó, phần sống động nhất của cơ thể nó, vậy thôi.
Nhưng những đầu óc bị đặt điều kiện của chúng ta... Nó đang sờ bộ phận sinh dục; đó là điều xấu, chúng ta hất tay nó ra. Chúng ta tạo ra tội lỗi trong đứa trẻ.
Bây giờ chúng ta đã bắt đầu hủy hoại tính dục tự nhiên của đứa trẻ. Bây giờ chúng ta đã bắt đầu đầu độc suối nguồn niềm vui tự nhiên của nó, của con người nó. Bây giờ chúng ta đang tạo ra thói đạo đức giả trong nó; nó sẽ trở nên ngoại giao. Khi cha mẹ có đó thì nó sẽ không chơi với bộ phận sinh dục của nó nữa. Bây giờ, đầu tiên là cái dối đã lẻn vào, nó không thể là trung thực nữa. Bây giờ nó biết rằng nếu nó là trung thực với mình, nếu nó tôn trọng mình, nếu nó tôn trọng niềm vui của nó, nếu nó tôn trọng những bản năng của nó thì cha mẹ lại tức giận. Và nó bất lực chống lại họ, nó phụ thuộc vào họ, sự sống sót của nó là bởi họ. Nếu họ từ bỏ nó, nó sẽ chết; cho nên vấn đề là sự lựa chọn nếu bạn muốn sống. Điều kiện là nếu bạn muốn sống thì bạn phải chống lại chính mình, và đứa trẻ phải đầu hàng.
Đứa trẻ là hiện tượng bị lợi dụng nhất trên thế gian. Không có tầng lớp nào đã bị lợi dụng như đứa trẻ. Nó không thể làm bất kì điều gì: Nó không thể liên hiệp lại để chống lại cha mẹ, nó không thể đến tòa án, nó không thể đến chính quyền. Nó không có cách nào để tự bảo vệ mình trước sự tấn công của cha mẹ.
Và khi cha mẹ dừng nó lại, họ đang dừng nó vì những điều kiện của riêng họ; cha mẹ họ cũng đã thực hiện điều tương tự với họ. . Họ rất bối rối bởi đứa trẻ sờ vào bộ phận sinh dục của chúng và chơi với nó, và không hề ngượng ngùng.
Bây giờ đứa trẻ không biết gì về ngượng ngùng, nó hồn nhiên. 'Đừng' chưa thâm nhập vào nó; năng lượng mdội lại. Vết thương đầu tiên đã xuất hiện. Bây giờ đứa trẻ không bao giờ có khả năng chấp nhận dục tính tự nhiên, niềm vui thích của mình. Kìm nén đã xuất hiện và đứa trẻ bị chia thành hai; cơ thể không còn toàn bộ. Một phần của cơ thể không được chấp nhận, một phần cơ thể là xấu xa, một phần cơ thể là không giá trị; nó từ chối. Sâu trong tâm lí nó, nó bắt đầu cắt xén mình, và năng lượng dội lại. Năng lượng không tuôn chảy tự nhiên như nó đã từng tuôn chảy trước khi cái 'đừng' này xuất hiện.
Và hậu quả tự nhiên của sự ngu ngốc này, mà nó đã thực hành liên miên với nhân loại, là đứa trẻ lần đầu tiên không còn là một thực thể tự nhiên nữa, Thói đạo đức giả đã lẻn vào. Nó phải giấu một cái gì đó khỏi cha mẹ hoặc nó phải cảm thấy tội lỗi.
Đây là trạng thái dục tính tự động: nhiều người vẫn bị mắc kẹt ở đó. Đó là lí do vì sao thủ dâm lan tràn trên khắp thế giới nhiều đến vậy. Đó là trạng thái tự nhiên. Nó đã phù hợp với cái riêng của nó; đó là giai đoạn đang phát triển nhưng cha mẹ lại hủy hoại giai đoạn phát triển của năng lượng.
Đứa trẻ trở nên bị mắc kẹt. Nó muốn chơi với bộ phận sinh dục của mình và nó không thể. Kìm nén, kìm nén, vào một ngày nó trở nên quá sức và nó bị không chế bởi năng lượng dục. Và khi nó đã bắt đầu thủ dâm, có thể điều đó trở thành thói quen, thói quen máy móc; và thế thì nó sẽ không bao giờ đến với giai đoạn thứ hai.
Và những người chịu trách nhiệm là các bậc cha mẹ, các vị tu sĩ, các nhà chính trị - toàn bộ tâm trí xã hội đã tồn tại cho đến bây giờ.
Bây giờ con người này vẫn bị mắc kẹt ở giai đoạn này, giai đoạn rất trẻ con.Anh ta sẽ không bao giờ đạt được đầy đủ tình dục trưởng thành. Anh ta sẽ không bao giờ biết niềm vui sướng có thể xuất hiện chỉ với người tình dục trưởng thành. Và trớ trêu là ở chỗ, đó lại là những người lên án thủ dâm và làm nhặng lên về chuyện đó. Và họ đã đưa ra những tuyên bố rất nguy hiểm: Họ đã nói với mọi người rằng nếu bạn thủ dâm bạn sẽ bị mù, nếu bạn thủ dâm bạn sẽ trở thành người sống dở chết dở, nếu bạn thủ dâm bạn sẽ không bao giờ là người thông minh, bạn sẽ mãi ngu ngốc. Bây giờ mọi phát minh khoa học đều đồng ý một điểm: Thủ dâm không bao giờ làm hại bất kì ai. Nhưng những gợi ý đó lại là sự làm hại. Bây giờ đây là thỏa thuận tuyệt đối; có hai luồng quan điểm về điều đó. tất cả các nghiên cứu tâm lí đều đồng ý rằng thủ dâm không bao giờ làm hại bất kì ai, đó là lối ra tự nhiên của năng lượng. Nhưng những ý kiến đó - rằng bạn sẽ bị mù - có thể gây ra sự nguy hiểm cho mắt bạn, bởi vì bạn sẽ nghĩ đi nghĩ lại rằng bạn sẽ bị mù, rằng bạn sẽ mù, rằng bạn sẽ mù... Rất nhiều người đang sử dụng kính, và lí do có thể không phải là vì mắt; lí do có thể là ở nơi nào đó. Nhiều triệu người ngu ngốc, và lí do có thể không phải là họ ngu ngốc - bởi vì không có đứa trẻ nào ra đời là ngu ngốc, tất cả mọi đứa trẻ ra đời đều thông minh. Lí do có thể là ở nơi nào đó khác: Trong những kĩ thuật đó. Bạn sẽ vẫn ốm, bạn sẽ mất tự tin. Và rất nhiều người sợ hãi, run rẩy liên tục, không có niềm tin, không có sự tự tin, liên tục sợ hãi; bởi vì họ biết những gì họ đã làm.
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 2

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai