Chương 13. Tâm lắng nghe

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 13. Tâm lắng nghe
Ngày 23 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Bậc thầy Lã Tổ nói: Điều quyết định phải được thực hiện với tâm tự chủ và không nên tìm kiếm sự thành công, thế thì thành công sẽ tự nó đến. Trong chu kì đầu tiên của hiển lộ, có hai sai lầm nghiêm trọng: sự biếng nhác và sự phân tâm. Nhưng điều đó có thể được khắc phục; tâm phải không quá hoàn toàn nhập vào việc thở. Hơi thở xuất phát từ tâm. Những gì xuất phát từ tâm là hơi thở. Ngay khi tâm khuấy động, có sự phát triển về năng lượng-thở. Năng lượng-thở được chuyển hóa một cách sáng tạo thành hoạt động của tâm. Khi những ý tưởng của chúng ta đi quá nhanh - chúng không thể cảm nhận được - vào những tưởng tượng, cái mà luôn luôn đi cùng sự hít vào của hơi thở, bởi vì hơi thở bên trong và bên ngoài này đang gắn ăn khớp với nhau như âm thanh và tiếng vọng. Hàng ngày, số lần hơi thở của chúng ta là vô hạn và tương đương với số lần tưởng tượng. Và như thế thì sự sáng tỏ về tinh thần mờ nhạt dần như củi khô và tàn lụi.
Vậy thế thì, có nên không con người không có những tưởng tượng trong tâm trí mình? Con người không thể sống không có những tưởng tượng. Có nên không con người không nên thở? Con người không thể sống không thở. Cách tốt nhất là tạo ra thuốc trị bệnh. Vì tâm và hơi thở phụ thuộc lẫn nhau mà sự lưu chuyển của ánh sáng phải hòa hợp với nhịp điệu hơi thở. Vì điều này mà ánh sáng của tai còn hơn cả sự cần thiết. Có ánh sáng của mắt và ánh sáng của tai. Ánh sáng của mắt hòa hợp với ánh sáng mặt trời và ánh sáng trăng bên ngoài. Ánh sáng của tai hòa hợp với hạt mầm của mặt trời và mặt trăng bên trong. Hạt mầm như vậy là ánh sáng trong dạng kết tinh. Cả hai đều có cùng nguồn gốc và chỉ khác nhau về tên gọi. Do vậy sự hiểu biết (tai) và sự sáng tỏ (mắt) là một và cùng một hiệu quả của ánh sáng.
Lúc ngồi xuống, sau khi hạ thấp mí mắt, con người sử dụng mắt để thiết lập dây dọi và sau đó dịch mắt xuống. Nhưng nếu sự dịch chuyển xuống không thành công thì tâm được hướng tới để lắng nghe hơi thở. Con người không nên có khả năng nghe hơi thở ra và vào bằng tai. Những gì con người nghe được là không có âm thanh. Ngay khi nó có âm thanh, hơi thở trở nên thô và nông và nó không thấm vào chỗ mở.  Thế rồi tâm phải được làm cho thành rất nhẹ và không quan trọng. Nó càng hiển lộ thì nó càng ít trở thành; càng ít trở thành thì càng yên tĩnh hơn. Ngay lập tức nó trở nên yên tĩnh đến mức nó dừng. Thế thì hơi thở thực được thể hiện và hình thái của tâm trở nên thức tỉnh, vì mọi sự vận động của tâm đều ảnh hưởng đến năng lượng-thở. Nếu sự thở là nhẹ thì tâm là nhẹ vì mọi sự chuyển động của năng lượng-thở đều ảnh hưởng đến tâm. Để làm cho tâm ổn định, con người bắt đầu quan tâm đến năng lượng-thở. Tâm không thể bị ảnh hưởng trực tiếp. Do vậy năng lượng-thở được sử dụng như là công cụ, và điều này được gọi là sự duy trì năng lượng-thở tập trung.
Các bạn không hiểu bản chất của chuyển động sao? Sự chuyển động có thể được tạo ra bởi phương tiện bên ngoài. Đó chỉ là tên khác của sự làm chủ. Con người có thể àm cho tâm đơn thuần chuyển động bởi việc chạy. Liệu con người cũng không thể có khả năng mang sự nghỉ ngơi đến cho nó bởi việc tập trung yên lặng sao? Những người linh thiêng vĩ đại biết tâm và năng lượng-thở ảnh hưởng lần nhau, những người đó đã nghĩ ra quy tắc dễ dàng hơn để giúp thế hệ sau.
"Con gà mái có thể ấp trứng của nó bởi vì tâm của nó luôn lắng nghe." Đó là câu thần chú quan trọng. Con gà mái có thể ấp trứng vì năng lượng nhiệt. Nhưng năng lượng nhiệt chỉ có thể làm ấm vỏ trứng; nó không thể thâm nhập vào bên trong. Do vậy nó điều khiển năng lượng này xuyên vào bên trong bởi tâm của nó. Nó thực hiện việc này bằng việc nghe. Theo cách này, nó tập trung toàn bộ tâm của nó. Khi tâm thấm vào, năng lượng thâm nhập vào, và chú gà con nhận được năng lượng nhiệt và bắt đầu sống. Do vậy mà, ngay cả khi rời khỏi ổ trứng, con gà mái luôn có thái độ nghe ngóng bởi khiếu nghe của mình. Sự tập trung tinh thần như vậy không bị gián đoạn. Vì sự tập trung tinh thần phải không gián đoạn mà năng lượng nhiệt cũng phải không gián đoạn ngày hay đêm, và tinh thần đánh thức sự sống. Sự đánh thức của tinh thần được hoàn thiện vì lần đầu tiên tâm chết. Khi con người có thể làm cho tâm của mình chết thì tinh thần nguyên thủy đánh thức sự sống. Kết liễu tâm không có nghĩa là làm cho nó khô héo, mà có nghĩa là nó phải trở nên không bị phân chia và tụ hợp lại thành cái một.
Câu chuyện...
Một bấc thầy Zen cổ, Dogo, có một môn đệ tên là Soshin. Khi Soshin trở thành người học trò mới của Dogo, ông hi vọng không chút nghi ngờ rằng bậc thầy sẽ hướng dẫn mình con đường Zen như một người thầy giáo hướng dẫn học sinh của mình. Nhưng Dogo không nói điều gì đặc biệt với ông, và quả thực hình như không có ý định truyền đạt bất kì điều gì bất thường cho môn đệ. Cuối cùng Soshin không thể chịu đựng thêm nữa và đã trách cứ bậc thầy của mình vì đã không chỉ cho ông điều gì về Zen. "Nhưng tôi đã trao cho bạn những bài học về Zen ngay từ lúc bạn tới rồi mà," Dogo nói.
"Vậy sao?" Soshin nói, "điều đó có thể từ khi nào?"
"Khi bạn mang trà sáng đế cho tôi," Dogo nói, "tôi nhận nó. Khi bạn mang thức ăn đến cho tôi, tôi ăn nó. Khi bạn cúi xuống tôi, tôi chấp nhận điều đó. Bạn còn hi vọng học thêm điều gì về Zen nữa?" Đạo có thể được chia sẻ chứ không thể bị chia. Đạo có thể được biểu lộ chứ không thể được nói.
Bậc thầy sống với Đạo. Môn đệ phải hấp thụ tinh thần của nó. Đó không phải là thuyết giảng, đó không thể là thuyết giảng - tất cả mọi sự thuyết giảng đều hời hợt. Nó phải sâu sắc hơn sự thuyết giảng. Nó phải là sự chuyển hóa năng lượng. Nó phải là trái tim tới trái tim, tâm hồn tới tâm hồn, cơ thể tới cơ thể. Nó không thể diễn đạt bằng lời. Và người môn đệ phải nhìn, quan sát, theo dõi, cảm nhận, yêu thích năng lượng đang biểu lộ trong bậc thầy. Dần dần, chỉ bằng việc ngồi bên bậc thầy, người môn đệ học được niều bí mật, mặc dù chúng không bao giờ được dạy.
Một trong những bí mật vĩ đại nhất là ngồi bên bậc thầy, môn đệ bắt đầu thở theo cách giống như bậc thầy thở. Sự đồng bộ nảy sinh. Và hai người gặp nhau trong sự đòng bộ đó. Điều đó cũng xảy ra với những người yêu. Bạn đang yêu say đắm một người nào đó, ngồi bên nhau, ngồi bên người mình yêu, nếu bạn quan sát bạn sẽ ngạc nhiên, bổng nhiên, không vì lí do nào, không luyện tập trước, các bạn đang thở cùng một nhịp điệu. Khi người yêu thở ra bạn cũng thở ra. Khi người yêu hít vào bạn cũng hít vào. Các bạn bất ngời được liên kết, được liên hệ với nhau.
Thở là điều vô cùng quan trọng. Đó là cách người mẹ liên kết với đứa trẻ. Đôi khi khoảng cách giữa người mẹ với đứa trẻ lên đến hàng nghìn d8ạm nhưng ngay lập tức trái tim người mẹ bị ảnh hưởng nếu đứa con đang trong tình trạng nguy hiểm. Hơi thở của họ được liên kết với nhau chặt chẽ - họ thở như nhau. Điều đó có lí do rõ ràng. Đứa trẻ trong dạ con thở thông qua người mẹ suốt chín tháng. Nó không có hơi thở của riêng mình. Đó là hơi thở của mẹ nó và nó chỉ theo hơi thở của người mẹ. Người mẹ cho nó, thay cho nó; trong chín tháng họ sống trong sự đồng bộ sâu sắc. Thậm chí sau khi đứa trẻ ra đời, điều đó vẫn tiếp diễn. Nếu có tình yêu thực sự thì nó có thể diễn ra suốt cuộc đời họ.
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 1

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai