Chương 11. Phép suy ngẫm về trống rỗng
Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 2)
Chương 11. Phép suy ngẫm về trống rỗng
Ngày 6 tháng 9 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật
Bậc thầy Lã Tổ nói: Nếu bạn hãy còn chưa rõ ràng, tôi dẽ làm cho nó rõ ràng với bạn thông qua phép suy ngẫm Phật giáo ba bước về sự trống rỗng, ảo tưởng, và trung tâm.
Sự trống rỗng xuất hiện đầu tiên trong ba suy ng6ãm. Tất cả mọi thứ được xem như là trống rỗng. Thế rồi theo sau là ảo tưởng. Mặc dù đã biết rằng chúng trống rỗng, mọi thứ không bị tiêu hủy, nhưng con người lại quan tâm đến những sự vụ của mình ở giữa sự trống rỗng. Nhưng mặc dù con người không tiêu hủy mọi thứ, con người cũng không chú ý tới chúng; đây là phép suy ngẫm về trung tâm. Trong khi thực hành suy ngẫm về sự trống rỗng, con người cũng biết rằng con người không thể tiêu hủy vạn vật, và mặc dù vậy con người không chú ý đến chúng. Nhưng, xét cho cùng, sức mạnh là ở trong việc hình dung ra trống rỗng. Hơn nữa, khi con người thực hành suy ngẫm về sự trống rỗng, sự trống rỗng chắc chắn trống rỗng, nhưng ảo tưởng cũng trống rỗng. Cần có sức mạnh lớn lao để thực hành suy ngẫm về ảo tưởng; khi đó ảo tưởng thực sự là ảo tưởng, nhưng sự trồng rỗng cũng là ảo tưởng, và trung tâm cũng là ảo tưởng. Trên con đường của trung tâm, con người cũng tạo ra những hình ảnh về sự trống rỗng; những hình ảnh đó không được gọi là sự trống rỗng, nhưng được gọi là trung tâm. Con người cũng thực hành suy ngẫm về ảo tưởng, nhưng con người không gọi đó là ảo tưởng, con người gọi nó là trung tâm. Không cần nói nhiều về điều liên quan với trung tâm.
Câu chuyện Zen.
Trước khi bậc thầy Zen, Ninakawa qua đời, bậc thầy Zen khác, Ikkyu đã thăm ông. "Liệu tôi có thể hướng dẫn ông?" Ikkyu hỏi.
Ninakawa trả lời, "Tôi đến đây một mình và ra đi một mình. Liệu ông có thể giúp gì được tôi?"
Ikkyu trả lời, "Nếu ông nghĩ ông thực sự đến và ông sẽ thực sự ra đi, nếu ông nghĩ rằng ông đến và đi, đó là ảo giác của ông. Hãy để tôi chỉ cho ông con đường tu luyện mà không có đến và không có đi."
Với những câu nói của mình, Ikkyu đã tiết lộ con đường tu luyện rõ ràng đến mức Ninakawa đã mĩm cười, và không nói một lời nào, ông gật đầu và ra đi mãi mãi.
Đây là câu chuyện đẹp. Một vài điều phải được hiểu về nó; chúng sẽ giúp bạn vào những câu kinh của Lão Tử.
Đầu tiên: Với người đang tìm kiếm sự thật, ngay cả cái chết cũng là sự kiện. Với người không tìm kiếm sự thật, thậm chí cuộc sống cũng không phải là sự kiện để học hỏi. Mọi người sống cuộc đời họ mà không bao giờ học hỏi điều gì. Họ trải qua cuộc đời mà không đạt được bất kì sự trưởng thành nào. Họ vẫn gần như mơ ngủ. Mọi người sống giống như những người ngái ngủ. Họ vẫn còn say - họ không biết họ đang làm gì, họ không biết tại sao họ đang làm, họ không biết họ đến từ đâu, họ không biết họ sẽ đi đâu. Họ chỉ như khúc gỗ trôi giạt, nhờ lòng nhân từ của gió. Cuộc sống của họ là sự tình cờ; nên nhớ từ 'tình cờ'.
Hàng triệu người chỉ sống cuộc đời tình cờ, và nếu bạn không nắm lấy cuộc đời mình và bắt đầu thay đổi nó từ tình cờ thành tồn tại, thì sẽ không có sự chuyển hóa nào.
Đó là tất cả những gì về sannyas: Một nỗ lực để thay đổi tình cờ thành tồn tại, một nỗ lực để thay đổi cuộc sống vô thức thành cuộc sống có ý thức, sự nỗ lực để thức dậy. Và thế rồi sống là sự học hỏi cho đến khi chết. Thế rồi con người không ngừng học hỏi. Thế rồi mỗi thời điểm, mỗi hoàn cảnh xuất hiện như một món quà. Đúng như thế, ngay cả sự đau khổ cũng là một món quà của Thượng đế, nhưng chỉ dành cho những người biết cách học hỏi, biết cách đón nhận món quà. Theo lối thường, ngay cả đến phúc lành cũng không phải là những món quà với bạn bởi vì bạn không biết cách đón nhận chúng, bạn không biết cách hấp thụ chúng. Cuộc đời bạn được sống theo lối robot.
Tôi đã nghe...

Nhận xét
Đăng nhận xét