Chương 10. Vì tình yêu, chúng ta cùng nhau
Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 2)
Chương 10. Vì tình yêu, chúng ta cùng nhau
Ngày 5 tháng 9 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật
Câu hỏi 1
Thầy có thể trao cho tôi một lời nhắn nhủ để tôi mang nó đến thế giới phương Tây, để mọi người ở đó có thể hiểu thầy và những người theo thầy không?
Joey Simons, lời nhắn nhủ của tôi rất đơn giản. Chính vì vậy mà hiểu nó là điều khó. Tôi giảng giải những điều rõ ràng; không bao giờ là phức tạp cả. Bởi vì nó không phức tạp nên không có gì nhiều trong nó để hiểu. Nó phải được sống, được trải nghiệm. Thông điệp của tôi không phải bằng lời, không logic, không lí lẽ. Nó là tồn tại, cho nên những người muốn hiểu nó một cách trí tuệ sẽ hiểu sai nó.
Tuy nhiên, có một vài điều nền tảng mà tôi muốn nói với bạn. Một: cho đến bây giờ con người đã sống chỉ nửa vời. Ở phương Đông, ở phương Tây, con người vẫn không cân đối. Ở phương Đông hoặc ở phương Tây, con người vẫn chưa toàn vẹn. Phương Tây đã chọn cơ thể, định hướng cơ thể; phương Đông đã chọn linh hồn, định hướng linh hồn; thế nhưng con người là cả hai, một sự hòa hợp tuyệt vời của cả hai. Con người là cả hai và là siêu việt. Ở phương Đông hoặc ở phương Tây con người đã không được chấp nhận như là toàn bộ. Chúng ta đã không dám chấp nhận con người trong tổng thể của họ.
Đó là một trong những điều nền tảng nhất mà tôi muốn mọi người hiểu về giảng giải của tôi: Tôi giảng giải về con người toàn bộ. Chính ý tưởng của phương Đông và phương Tây là vô nghĩa; nó là do sự phân chia xưa cổ. Mọi sự phân chia phải bị tan biến.
Tôi thuyết giảng một thế giới. Đông và Tây phải biến đi; cả hai đều là tâm thần phân liệt. Phương Tây thuận tay phải, phương Đông thuậ tay trái; phương Tây là chủ động, phương Đông là thụ động; phương Tây là hướng ngoại, phương Đông là hướng nội - nhưng con người là cả hai và vượt lên cả hai.
Để là một tổng thể, con người phải trở nên có khả năng hướng ngoại cũng như hướng nội. Để là một tổng thể, con người phải có khả năng thở ra và hít vào. Thở vào cũng cần mạnh như thở ra. Thực tế, chúng không phải là hai; thở ra-hít vào là một quá trình.
Phương Tây đã chọn thế giới bên ngoài, vật chất, đã trở nên rất khoa học, đã tạo ra công nghệ tuyệt vời; nhưng con người lại bị đè bẹp dưới công nghệ đó bởi vì con người đã không phát triển đồng thời. Con người bị tuột xa lại phía sau. Khoa học đã tiến xa về phía trước, và khoa học mà con người đã sáng tạo ra thì bây giờ lại đang phá hủy chính con người.
Thế giới nội tâm con người vẫn nghèo nàn ở phương Tây, con người là nghèo đói tâm linh ở phương Tây. Điều tương tự cũng xảy ra ở phương Đông, từ thái cực khác: Con người đã hoàn toàn từ chối cơ thể mình, thế giới của mình. Phương Đông đã kiên quyết từ chối tất cả những thứ bên ngoài bạn, từ bỏ thế giới được hiển lộ và chỉ cần vào trong, giữ mãi ở trung tâm bạn. Phương Đông rất phong phú về mặt tâm linh nhưng lại rất nghèo nàn về mặt vật chất và bị bỏ đói. PPhương Đông đã phải chịu đựng, phương Tây cũng đã phải chịu đựng.
Thông điệp của tôi là: Bây giờ đây là thời khắc chúng ta nên bỏ rơi sự phân chia thành bên trong và bên ngoài, thấp hơn và cao hơn, tay phải và tay trái.Chúng ta nên bỏ rơi sự phân chia giữa đàn ông và đàn bà, giữa Đông và Tây. Chúng ta nên tạo ra con người toàn bộ có khả năng là cả hai.
Chính vì vậy mà tôi sẽ bị hiểu sai ở mọi nơi. Người tôn giáo phương Đông tức giận với tôi bởi vì họ nghĩ tôi đang giảng giải chủ nghĩa vật chất, và nhà lí luận phương Tây tức giận với tôi vì ông ta đang nghĩ tôi đang thuyết giảng sự sùng bái tâm linh mù quáng. Mọi người đang tức giận tôi, và đó là điều tự nhiên; tôi có thể hiểu điều đó.

Nhận xét
Đăng nhận xét