Chương 7. Xoay chìa khóa

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 7. Xoay chìa khóa
Ngày 17 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Bậc thầy Lã Tổ nói: Khi ánh sáng được làm cho xoay chuyển, tất cả những năng lượng của trời và đất, của ánh sáng và bóng tối, được kết tinh. Khi con người bắt đầu áp dụng phép lạ này cứ như thể, giữa sự sống, lại có phi-sự sống. Theo dòng chảy thời gian, công việc đã hoàn thành, và bên ngoài cơ thể có một cơ thể, cứ như thể giữa phi-sự sống có sự sống. Chỉ sau một trăm ngày tập trung công việc, ánh sáng sẽ là xác thực, chỉ khi đó nó sẽ trở thành tinh thần-ngọn lửa. Sau một trăm ngày, trong sự phát triển của chính nó, ở giữa ánh sáng có một điểm cực của ánh sáng thực. Thế rồi bỗng nhiên có những sự phát triển hạt mầm-ngọc. Điều đó giống như người đàn ông và đàn bà giao hoan và sự thụ thai nảy sinh. Thế rồi con người phải khá yên lặng và chờ đợi.
Giữa sự chuyển hóa nguyên thủy, sự rạng rỡ của ánh sáng là điều xác định. Trong thế giới vật lí, đó là mặt trời, trong con người là mắt. Năng lượng này hướng ra ngoài (chảy xuống). Do vậy, con đường của Bông Hoa Vàng phụ thuộc toàn bộ vào phương pháp chảy-ngược. Sự lưu chuyển của ánh sáng không chỉ là một tưởng tượng.
Bằng việc tập trung ý nghĩ, con người có thể bay lên; bằng việc tập trung ham muốn, con người ngã xuống. Khi môn đệ ít quan tâm đến những ý nghĩ và quan tâm nhiều đến ham muốn của mình thì người đó đi vào con đường chìm ngập. Chỉ có thông qua suy ngẫm và tĩnh lặng thì trực giác mới thực sự nảy sinh: Vì điều đó mà phương pháp chảy ngược là cần thiết.
Một bậc thầy nổi tiếng đã được hỏi Phật là gì, ông ấy trả lời, "Tâm trí là vị Phật."
Sau nhiều năm, khi ông ấy được hỏi vẫn câu hỏi đó lần nữa bởi người môn đệ đó, ông ấy trả lời, "Không vị Phật, không tâm trí."
"Thế thì tại sao trước đó thầy nói tâm trí là vị Phật?"
"Để dừng đứa bé đang khóc! Khi mà đứa bé dừng khóc, tôi nói: Không tâm trí, không vị Phật."
Triết học chỉ là một đồ chơi, một đồ chơi để đứa bé thôi khóc, và như vậy nó là thần học.
Tôn giáo thực sự bao gồm trải nghiệm, thử nghiệm; nó không có gì liên quan đến sự suy xét. Về bản chất cốt lõi, nó là khoa học của bên trong, nó cũng là khoa học như bất kì khoa học nào khác. Sự khác biệt giữa tôn giáo và khoa học không phải là phương pháp của chúng mà chỉ là đối tượng của chúng.
Khoa học nhìn vào thế giới khách quan, nơi năng lượng của chúng ta tuôn chảy, nơi ánh sáng của chúng ta tuôn chảy. Tôn giáo tìm kiếm thế giới chủ quan, nơi ánh sáng của chúng ta không tuôn chảy nhưng có thể được biến thành dòng chảy. Do vậy khoa học dễ hơn tôn giáo. Đừng bao giờ nghĩ, dù chỉ một thời điểm rằng tôn giáo đơn giản hơn khoa học. Nó là khoa học cao hơn, làm sao nó có thể đơn giản hơn khoa học? Nó là khoa học cao siêu.
Đầu tiên ánh sáng phải tuôn chảy vào bên trong, thế rồi nó vào bản thể bạn, và sau đó bản thể bạn được tiết lộ và bạn có thể vào bản thể mình. Và vào bản thể riêng của mình là vào vương quốc của Thượng đế. Ở đó bạn không hiện hữu mà Thượng đế hiện hữu. Bạn tồn tại chỉ như cái bóng. Khi ánh sáng tuôn chảy ra ngoài thì bạn tồn tại - nhưng chỉ như cái bóng. Bạn tồn tại bởi vì bạn vẫn chưa nhận biết về cái ta thực của bạn. Cái ta thực của bạn là cái ta tối thượng. Cái ta thực của bạn là cái 'Ta' với chứ T viết hoa. Nó không có gì liên quan đến bạn, nó là cái ta của tất cả. Nhưng vì điều đó mà sự chuyển hóa vĩ đại phải được thực hiện.
Tạo hóa đã chuẩn bị cho bạn tuôn chảy ra ngoài. Chức năng của tạo hóa đã kết thúc. Với con người, tạo hóa đã đạt tới cực đỉnh của nó, một cách tự nhiên, bây giờ sẽ không có gì xuất hiện trừ khi con người quyết định đi xa hơn tạo hóa. Tạo hóa đã mang bạn đến điểm nơi bạn có khả năng tự đứng. Con người không còn là đứa trẻ nữa, con người đã trở thành người lớn. Bây giờ tạo hóa sẽ không còn là cha mẹ bạn; không cần thiết.
Sự tiến hóa tự nhiên đã dừng ở con người. Đaây là thực tế. Ngay cả các nhà khoa học cũng đang nhận biết điều đó nhiều hơn: Trong hàng nghìn năm không có gì xuất hiện với con người, con người vẫn như vậy - như công việc mà tạo hóa đã thực hiện. Bây giờ con người phải nắm lấy tiến trình phát triển xa hơn. Đó chính là tôn giáo.
Tôn giáo có nghĩa: Con người bắt đầu đứng bằng đôi chân của mình, trở nên có trách nhiệm với sự sống của riêng mình, bắt đầu nhìn nhận, tìm kiếm và tìm hiểu tình thế này là gì - ta là ai. Và điều này không nên chỉ là tò mò.
Triết học là vì tò mò. Tôn giáo là một sự tìm kiếm rất chân thực, đích thực; đó là sự tìm hiểu. Và có sự khác biệt lớn giữa tò mò và tìm hiểu. Tò mò là trẻ con, chỉ một chút ngứa ngáy trong đầu. Bạn muốn gãi thế rồi bạn cảm thấy hài lòng. Triết học là cái sự gãi đó; tôn giáo là vấn đề sự sống và cái chết. Với triết học, bạn không cần trở nên dính vào, bạn vẫn giữ tách biệt. Bạn chơi với những thứ đồ chơi, nhưng đó không phải là vấn đề sinh và tử. Bạn tích lũy kiến thức nhưng bạn không bao giờ thực hành nó.
Tôi đã nghe...
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 1

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai