Chương 6. Sinh ra cùng với niềm vui
Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 6. Sinh ra cùng với niềm vui
Ngày 16 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật
Câu hỏi 1
Tại sao lại khó khăn để tận hưởng đến vậy?
Rani, thật khó để tận hưởng bởi vì bạn sẽ phải biến mất. Niềm vui là có thể nếu bạn không có đó. Bạn và niềm vui của bạn không thể cùng tồn tại: Khi niềm vui có thì bạn vắng mặt, khi bạn có thì niềm vui vắng mặt. Chúng giống như ánh sáng và bóng tối - chúng không thể tồn tại cùng một nơi.
Do vậy, tận hưởng là điều khó khăn, Điều đó là không dễ dàng bởi vì chết là khó, chết không dễ dàng. Và chỉ những người biết làm thế nào để chết khoảnh khắc tới khoảnh khắc thì sẽ biết làm thế nào để tận hưởng. Bạn càng có khả năng chết thì niềm vui của bạn sẽ càng sâu sắc. Sự mãnh liệt sẽ là ngọn lửa của nó, và sự tuyệt vời sẽ là hoa của nó.
Rani, tận hưởng còn là khó khăn, bởi vì bạn đầu tư rất nhiều để duy trì sự đau khổ. Nếu bạn không nhìn thấy điều đó, bạn có thể tiếp tục cố gắng để tận hưởng nhưng sẽ không bao giờ được tận hưởng. Những sự đầu tư cho đau khổ đó phải nhỏ giọt. Và từ thời còn trẻ con mọi người đã rất biết rằng đau khổ được thanh toán. Nếu bạn đau khổ thì cha mẹ yêu thương bạn hơn. Nếu bạn ốm thì cha mẹ bạn quan tâm hơn. Nếu bạn hạnh phúc, khỏe mạnh thì không có ai quan tâm, bạn không gây được sự chú ý. Và sự chú ý là thực phẩm cho bản ngã. Không có sự chú ý, bản ngã không thể sống; đó chính là hơi thở của nó. Giống như cơ thể cần oxy, bản ngã cần sự chú ý.
Bất kì khi nào bạn vui vẻ, khỏe mạnh thì cha mẹ không chú ý đến bạn; không cần thiết. Nhưng khi bạn ốm, đau khổ, kêu khóc thì cả gia đình chú ý đến nhu cầu của bạn, dường như bạn đã tạo ra một dạng khẩn cấp. Họ bỏ dỡ mọi công việc của họ: Người mẹ chạy từ bếp, người cha ném tờ báo xuống, mọi người tập trung vào bạn. Nó cho bạn sự đáp ứng-bản ngã tuyệt vời. Và dần dần bạn học được cách của bản ngã: Duy trì đau khổ và mọi người sẽ chú ý đến bạn, giữ nguyên đau khổ và họ sẽ thông cảm với bạn. Và khi bạn đang tận hưởng thì không ai đồng cảm với bạn nữa. Đó là lí do vì sao mọi người quá tôn thờ những người khổ hạnh. Một người nào đó nhịn ăn và họ nói, "Nhìn xem, một vị thánh vĩ đại!" Ông ta chỉ đơn giản là đau khổ.
Nếu bạn đang ăn tiệc thì không có ai thông cảm với bạn cả, nhưng nhịn ăn thì mọi người thông cảm. Nếu bạn đang yêu một người phụ nữ thì ai sẽ thông cảm với bạn? Ngược lại, mọi người sẽ ghen tỵ. Bạn là một đối thủ cạnh tranh. Chính họ cũng muốn người phụ nữ đó. Bạn là một kẻ thù.
Từ bỏ tình dục, trở thành độc thân vô dục, đến sống ở hang động, và mọi người từ những nơi xa xôi sẽ bày tỏ sự tôn thờ: "Đây là con người khổ hạnh vĩ đại!" Và đơn giản là đau khổ. Nhưng đau khổ được thanh toán: Đau khổ có thể biến bạn thành Mahatma. Đó đã là toàn bộ lịch sử nhân loại: Đau khổ luôn được thanh toán, bạn đã tôn thờ những người đau khổ. Và nếu đau khổ do tự gây ra thì tất nhiên bạn càng được tôn thờ hơn; Đó là sự tự nguyện.

Nhận xét
Đăng nhận xét