Chương 5. Lại trở thành cái Một
Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 5. Lại trở thành cái Một
Ngày 15 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật
Trong cơ thể là anima. Anima là nữ tính (âm); đó là thực chất của ý thức.
Nhưng bên cạnh đó còn có animus mà trong nó là tinh thần cư ngụ. Animus sống bằng mắt: Nó nhìn, nó mơ tưởng. Nhưng bất kì ai trong bóng tối và trong tâm trạng lãnh đạm, và bị trói buộc vào hình dạng cơ thể mình thì bị giam cầm bởi anima. Hơn nữa, sự tập trung của animus được tạo ra bởi sự lưu chuyển ánh sáng, và theo cách này mà tinh thần được nuôi dưỡng, anima bị chinh phục. Những người cổ đại sử dụng phương pháp để trốn khỏi thế giới là tan ra hoàn toàn thành bóng tối để biến thành sự sáng tạo tinh khiết. Điều này không là gì hơn sự giảm thiểu anima và sự làm đầy animus. Và sự lưu chuyển của ánh sáng là phương tiện huyền diệu biến đổi bóng tối, và đạt được sự làm chủ đối với anima. Nếu phương pháp này được tuân theo thì nhiều hạt mầm-nước sẽ tự hiện diện, tinh thần-lửa sẽ bốc cháy, và tư tưởng-đất sẽ trở nên vững chắc và kết tinh. Như thế, trái thiêng sẽ chín.
Khi cái Một tạo hóa hạ xuống ngôi nhà sáng tạo thì chia thành anima và animus. Animus ở trong trung tâm thiên đường. Nó là bản chất của ánh sáng; nó là sức mạnh của tính nhẹ và tính tinh khiết. Đó là thứ mà chúng ta đã nhận được từ sự trống rỗng vĩ đại, là thứ mà đồng nhất trong hình thái với cái ban đầu nguyên thủy. Anima tham dự như là bản chất của bóng tối. Nó là năng lượng của tính nặng và tính đục, nó liên quan chặt chẽ đến tái tim xác thịt của cơ thể. Animus yêu cuộc sống. Anima đi tìm cái chết. Mọi ham muốn khoái cảm và sự thôi thúc của giận dữ đều là ảnh hưởng của anima. Nhưng người môn đồ hiểu làm cách nào để tinh lọc hoàn toàn anima bóng tối để nó tự chuyển hóa thành ánh sáng tinh khiết.
Có lần, Nữ hoàng Võ đã yêu cầu bậc thầy Fa Tsang xem ông ấy có thể cho bà ấy một chứng minh thực tế và đơn giản về nguyên lí tương quan vũ trụ, về mối quan hệ giữa cái Một và mọi thứ, về mối quan hệ giữa Thượng đế và tạo vật của Ngài, giữa sinh vật này với sinh vật khác.
Fa Tsang đã chọn một phòng trong lâu đài để đặt tám chiếc gương lớn ở tám vị trí như la bàn. Sau đó, ông ấy đặt thêm hai chiếc gương nữa, một chiếc trên trần và một chiếc dưới sàn. Một ngọn nến được treo ở giữa phòng.
Khi nữ hoàng bước vào, Fa Tsang đốt ngọn nến. Nữ hoàng reo lên, "Kì diệu làm sao! Đẹp làm sao!"
Fa Tsang chỉ vào sự phản chiếu của mỗi ngọn lửa trong mười chiếc gương và nói, "Tâu hoàng hậu, điều này chứng minh mối quan hệ giữa cái Một và mọi thứ, giữa Thượng đế và mỗi tạo vật của Ngài."
Nữ hoàng nói, "Đúng vậy, bậc thầy. Và mối quan hệ giữa mỗi sinh vật và những sinh vật khác là gì?"
Fa Tsang trả lời, "Xin hãy quan sát, thưa Nữ hoàng, mỗi chiếc gương không chỉ phản chiếu một ngọn lửa ở trung tâm mà nó còn phản chiếu mọi sự phản chiếu những ngọn lửa trong tất cả những chiếc gương khác cho đến khi con số những ngọn lửa lấp đầy tất cả chúng. Tất cả những sự phản chiếu đó là y hệt nhau; trong hoàn cảnh này chúng có thể thay thế cho nhau, trong hoàn cảnh khác mỗi trong chúng tồn tại như cá thể. Điều này cho thấy mối quan hệ thực sự của mỗi thực thể với những gì gần nó, với tất cả những gì hiện hữu. Tất nhiên, tôi phải lưu ý, thưa Nữ hoàng," Fa Tsang tiếp tục, "đây chỉ là trạng thái thô, gần đúng, và tĩnh của trạng thái thực của vấn đề trong vũ trụ. Đối với vũ trụ nó là vô hạn và trong nó tất cả đều là những chuyển động đa chiều bất tận." Sau đó bậc thầy che một trong vô số sự phản chiếu của ngọn lửa và cho thấy mỗi một sự can thiệp dường như không đáng kể ảnh hưởng đến toàn bộ tổ chức của thế giới của chúng ta như thế nào.
Kegon đã biểu hiện mối quan hệ này bởi công thức:
Một trong Tất cả
Tất cả trong Một
Một trong Một
Tất cả trong Tất cả
Sau đó, Fa Tsang, để kết luận sự trình diễn theo mệnh lệnh của mình, ông ấy cầm một quả cầu nhỏ bằng pha lê và nói, "Xin hãy quan sát, thưa Nữ hoàng, làm thế nào mà tất cả những chiếc gương lớn và tất cả hình dạng mà chúng phản chiếu đều được soi trong quả cầu nhỏ bé này. Xin hãy nhìn xem, kì lạ sao sự thực tối thượng, cái nhỏ bé vô cùng lại chứa được cái lớn vô cùng, và cái lớn vô cùng lại chứa được cái nhỏ vô cùng mà không có sự cản trở nào.! Ôi, giá mà tôi có thể chứng minh với ngài sự thâm nhập lẫn nhau không bị ngăn trở giữa thời gian và vĩnh hằng; giữa quá khứ, hiện tại và tương. Nhưng than ôi, đây là quá trình động, chắc phải được hiểu thấu ở mức độ khác..."
Con người không phải là ốc đảo, không có gì là ốc đảo. Tất cả đều quan hệ với nhau, tất cả đều phụ thuộc lẫn nhau. Độc lập - chính từ ngữ - là không thật, mà phải là phụ thuộc. Thực tế là phụ thuộc lẫn nhau.
Mọi thứ liên hệ với mọi thứ khác sâu sắc đến mức không gì có thể tồn tại riêng biệt. Nếu bạn có thể hiểu bông hồng nhỏ trong tính toàn bộ của nó, rễ và tất cả, bạn sẽ hiểu toàn bộ vũ trụ; bởi vì toàn bộ vũ trụ liên quan đến bông hồng nhỏ đó. Trong một ngọn cỏ nhỏ nhất cũng chứa tất cả.
Nhưng nên nhớ, khi Fa Tsang nói với Nữ hoàng: Tất cả mọi sự minh họa, mọi sự mô tả đều là tĩnh, và tồn tại là dòng chảy động. Nó là dòng sông. Mỗi thứ không ngừng chuyển động vào thứ khác. Không thể vẽ được những đường biên, nơi mà thứ này kết thúc và thứ kia bắt đầu; không có những đường phân ranh giới - không thể có. Cho nên mọi sự phân biệt chỉ vì mục đích thực tế, chúng không có giá trị về mặt tồn tại.
Đây là điều đầu tiên cần được hiểu. Đây chính là nền tảng của thuật giả kim của Đạo. Một khi điều này được hiểu thì toàn bộ thuật giả kim của Đạo trở nên hiểu được. Thế thì cái thấp hơn có thể được chuyển hóa thành cái cao hơn, bởi vì cái thấp hơn đã chứa cái cao hơn rồi. Kim loại thường có thể biến thành vàng bởi vì không có gì là riêng biệt - cái bình thường đã chứa vàng rồi. Như bên trên, bên dưới cũng vậy; như bên dưới, bên trên cũng vậy.
Chính vì ý tưởng rằng tất cả đều có mối liên hệ với nhau mà sự chuyển hóa trở thành điều có thể. Nếu các thứ không có mối liên kết với nhau thì không thể có bất kì khả năng chuyển hóa nào. Nếu thế gian chỉ bao gồm những đơn tử của nhà triết học Liebnitz - không cửa sổ, tách biệt, những cá nhân nguyên tử, không bao giờ liên kết với những thứ khác, bởi vì chúng không có cửa sổ - thế thì không có bất kì khả năng chuyển hóa nào.
Sự chuyển hóa hình dung được chỉ bởi vì bạn là tôi, tôi là bạn; chúng ta thâm nhập vào nhau. Bạn có thể nghĩ bạn là riêng biệt dù chỉ là một thời điểm không? Thậm chí bạn không thể tưởng tượng mình là riêng biệt. Bông hoa không thể tách biệt với cây; thời điểm nó tách biệt, nó chết. Cây không thể tách biệt khỏi đất. Trái đất không thể tách biệt với mặt trời. Mặt trời không thể tách biệt với những ngôi sao, cứ thế diễn ra. Bạn ngắt lá, lá khô. Bạn ngắt hoa, hoa héo. Bạn nhổ cây khỏi đất, cây chết. Bạn tách trái đất khỏi mặt trời, trái đất chết.
Chết có nghĩa là tách biệt. Sống có nghĩa là không tách biệt. Do vậy, bản ngã buộc phải chết bởi vì đó là ý tưởng của bạn về sự tách biệt. Nghĩ về bản thân con người dưới dạng bản ngã là nguyên nhân duy nhất của cái chết - bởi vì bản ngã đã chết rồi. Bạn có thể liên tục quất roi con ngựa chết nhưng được bao lâu? Nó sẽ chết, nó đã chết rồi, chính vì vậy mà nó sẽ chết. Cái thứ sống động trong bạn không thể chết; sự sống là vĩnh hằng. Nhưng sự sống không phải là của bạn, bạn không thể sở hữu nó. Sự sống thuộc về tất cả. Sự sống là bao la, vô tận. Cái chết là nhỏ bé, cái chết là cá nhân; sự sống là phổ quát. Cho nên khi bạn sống, bạn là một phần của vũ trụ; và khi bạn chết, bạn chết một mình, bởi vì bạn nghĩ bạn là riêng biệt.
Bạn càng cảm thấy nhiều hơn mình là một phần của toàn bộ thì bạn sẽ càng có nhiều sự sống hơn.

Nhận xét
Đăng nhận xét