Chương 4. Tôi dành cho công việc ở đây

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 4. Tôi dành cho công việc ở đây
Ngày 14 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Câu hỏi 1
Cuối cùng dòng sông cũng tới đại dương. Cơ thể ra đi và chỉ còn lại sự tồn tại, cái vô hạn. Thế thì sự thôi thúc này là gì và mục đích để tới được đó là gì? Dòng sông có bị thúc đẩy không?
Hamid, vấn đề là ở chỗ con người không phải là một dòng sông, con người là rất đông lạnh. Không có dòng chảy ào trong bản thể người. Con người giống như tảng băng, không giống như nước.
Nếu con người là một dòng sông thì không cần phải đẩy, cuối cùng thì nó cũng tới đại dương. Nó đã tới: Bởi chính dòng chảy đó mà nó đã trở thành một phần của đại dương. Trở nên tuôn chảy là trở thành đại dương.
Nhưng con người không tuôn chảy, do vậy mà có sự thôi thúc. Băng muốn tan, do vậy mà có sự nỗ lực. Một khi băng đã tan chảy, thế thì không cần thúc đẩy bất cứ điều gì, thế thì mọi điều xảy ra theo cách riêng của nó.
Con người đã trở thành một tảng đá. Và lí do mà con người trở tành tảng đá không-tuôn-chảy là vì tâm trí. Cơ thể hoàn toàn tuôn chảy, tâm hồn cũng vậy. Nhưng sự kết nối giữa hai, tâm trí, bị đóng băng. Một khi tâm trí hướng sâu hơn vào thiền thì nó bắt đầu tan ra. Đó là những gì thiền chủ yếu nói đến: Nỗ lực làm tâm trí tan chảy.
Bạn nói, "Cuối cùng dòng sông cũng tới đại dương."
Đúng vậy, nhưng đầu tiên phải trở thành dòng sông.
Bạn nói, "Cơ thể ra đi và chỉ còn lại sự tồn tại, cái vô hạn."
Đúng, nhưng giữa cơ thể và linh hồn lại có một tâm trí bám lấy bạn, hoặc bạn bám vào nó. Cơ thể ra đi nhưng bạn không trở thành cái vô hạn, bởi vì bạn không chỉ bao quanh bởi một cơ thể - đó là giới hạn vật lí của bạn - còn có giới hạn tâm lí bên trong nó. Thông qua cái chết của cơ thể, âtm trí sẽ không chết, nó sẽ lại tái sinh. Nó sẽ vào bụng mẹ khác, bởi vì nó sẽ mang rất nhiều ham muốn chưa được hoàn thành. Nó sẽ lại tìm dạ con khác, một cơ thể khác để thực hiện những ước vọng đó. Đó chính là nền tảng cơ bản của thuyết tái sinh.
Tâm trí ham muốn, và nếu có những ham muốn thì sẽ nảy sinh những cơ hội để thỏa mãn những ham muốn đó. Thượng đế hợp tác với bạn. Và nếu bạn có những mong muốn giống một con chó thì bạn sẽ trở thành một con chó, bạn sẽ có cơ thể của một con chó. Tâm trí bạn tạo ra bản kế hoạch, và sau đó cơ thể làm theo. Cơ thể là sự phóng chiếu của tâm trí nhưng không ngược lại. Trừ khi tâm trí biến mất hoàn toàn, bạn sẽ được sinh ra một lần nữa và một lần nữa. Một khi tâm trí đã biến mất, thế htì điều đó là hoàn toàn đúng: Cơ thể biến đi và bạn là cái vô hạn. Thực tế, nếu tâm trí không có đó, bạn là cái vô hạn mà không có sự biến mất của cơ thể. Không cần thiết phải chờ đợi điều đó.
Đức Phật là vô hạn ngay cả khi Người trong cơ thể bởi vì Người biết mình không phải là cơ thể. Phật là vô hạn khi Người rời cơ thể. Với Người không có sự khác biệt: Sống trong cơ thể hay rời cơ thể thì cũng như nhau. Bạn sống trong ngôi nhà nhưng bạn không nghĩ bạn là ngôi nhà. Chính xác như vậy, và ý thức thức tỉnh sống trong cơ thể; nó sử dụng cơ thể giống như bạn sử dụng chiếc xe hơi. Bạn ngồi trong một chiếc xe hơi, bạn lái xe hơi; bạn biết rằng bạn không phải là xe hơi. Bạn có thể ra khỏi nó bất kì lúc nào. Bạn không cần phải đợi cho đến khi tai nạn xảy ra, chiếc xe hơi bị phá hỏng, để cảm thấy bạn không phải là chiếc xe. Nếu bạn không biết chiếc xe khi nó có đó và bạ đang ngồi trong nó thì làm sao bạn biết được chiếc xe khi mà nó không có đó? Nếu chỉ thông qua cái chết của cơ thể thì bạn sẽ không biết mình là vô hạn.
Bạn là vô hạn ở đây bây giờ, hoặc bạn sẽ không bao giờ là vậy. Sự vô hạn là bản chất của bạn.
Vấn đề thực sự không phải là cơ thể. Cơ thể không phải là thủ phạm như cái gọi là các tôn giáo đã nói với bạn, "Cơ thể là thủ phạm!" Cơ thể không là thủ phạm chút nào. Cơ thể hoàn toàn hồn nhiên và đẹp đẽ. Thủ phạm là tâm trí, tâm trí là quỷ dữ. Bạn sẽ phải làm tan rã tâm trí, do vậy mà có sự thôi thúc, do vậy mà đó là mục đích của tất cả các phương pháp đã được phát triển trong nhiều thời đại: Đạo, Yoga, Mật tông, Zen, Hassidism.
Trở thành dòng sông và không cần gì nữa. Đó là điều mà Bí mật của bông hoa vàng nói: Đạt được phi hành động thông qua hành động, đạt được phi nỗ lực thông qua nỗ lực. Nhưng đầu tiên là đến với nỗ lực, hành động. Nó sẽ làm tan bạn, và dòng sông bắt đầu tuôn chảy. Bởi chính sự tuôn chảy đó mà nó vươn tới đại dương.
Câu hỏi 2
Tôi nhận ra gần như không thể để cho bản ngã nam tính chi phối. Thay vì điều đó tôi lại trở nên đua tranh, kháng cự hoặc hoảng sợ. Thầy có thể nói một cái gì đó về điều này được không?
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 1

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai