Chương 3. Khoảnh khắc nguyên tử
Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 3. Khoảnh khắc nguyên tử
Ngày 13 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật
Bậc thầy Lã Tổ nói: Chỉ có tinh thần nguyên thủy và tính thật mới thật sự vượt qua thời gian và không gian.
Tinh thần nguyên thủy bên ngoài các phân cực. Đây là không gian mà thiên đường và trái đất nhận được cội nguồn của chúng. Khi những người theo học hiểu làm cách nào nắm bắt được tinh thần nguyên thủy thì họ vượt lên các cực đối lập của ánh sáng và bóng tối, và không còn nán lại trong ba thế giới. Nhưng chỉ những ai đã hình dung được khuôn mặt nguyên thủy của bản tính con người là có khả năng thực hiện được điều này.
Khi con người tự do khỏi dạ con thì tinh thần nguyên thủy cư ngụ trong diện tích một phân vuông nhưng tinh thần tỉnh táo trú ngụ ở phía dưới trái tim. Trái tim này phụ thuộc vào thế giới bên ngoài. Nếu một người không ăn dù là trong một ngày thì nó sẽ cảm thấy cực kì khó chịu. Nếu nghe một cái gì đó đáng sợ thì nó đập loạn xạ; nếu nghe một điều gì gây tức giận nó dừng lại; nếu đối mặt với cái chết thì nó trở nên buồn; nếu nhìn thấy một cái gì đó đẹp thì nó sững sờ. Nhưng trái tim siêu phàm ở trong đầu, nó đã hoạt động trong cái nhỏ nhất khi nào? Do ngươi hỏi: Trái tim siêu phàm không thể hoạt động sao? Thế rồi ta trả lời: Làm sao ý nghĩ đúng hoạt động trong một phân vuông!
Trái tim thấp kém hơn hoạt động giống như một người chỉ huy mạnh mẽ, quyền lực, khinh miệt kẻ cai trị ở trên trời vì sự yếu kém của kẻ đó, và đã tiếm quyền lãnh đạo chung. Nhưng khi lâu dài nguyên thủy có thể được làm mạnh lên và được bảo vệ thì nó giống như kẻ thống trị mạnh mẽ và thông thái ngồi trên ngai.
Những con mắt bắt đầu lưu chuyển ánh sáng giống như hai vị tể tướng ngồi bên phải và bên trái giúp cho kẻ cai trị với tất cả sức mạnh của họ. Khi sự thống trị ở trung tâm thì đó là mệnh lệnh, tất cả những anh hùng nổi loạn sẽ hiện diện cùng với những thanh gươm sẵn sàng tuân lệnh.
Con đường đến với thuốc tiên của cuộc sống được biết đến như là phép lạ tối thượng hạt mầm-nước, tinh thần-lửa và tư tưởng-đất: Ba thứ đó. Hạt mầm-nước là gì? Đó là thực, duy nhất (thần ái tình-eros). Tinh thần-lửa là ánh sáng (logos). Tư tưởng-đất là trực giác.
Vào một ngày, trước toàn bộ triều đình, nhà vua cho gọi anh hề thông minh và trao cho anh ta cây quyền trượng và nói, "Hãy nhận lấy cây quyền trượng này như là cây gậy thần và giữ nó cho đến khi nhà người tìm ra kẻ ngốc hơn ngươi. Nếu ngươi tìm ra thì hãy trao cây gậy thần cho người đó."
Một thời gian sau, nhà vua lâm bệnh và đang nằm hấp hối. Ngài muốn nhìn thấy anh hề của mình và tin chắc về lòng trung thành của anh ta. Khi anh hề xuất hiện, nhà vua nói với anh ta, "Ta đã cho gọi ngươi để nói với ngươi rằng ta đang trên hành trình đi xa."
"Bệ hạ sẽ đi đâu?" Anh hề hỏi.
"Tới một đất nước xa xôi - một thế giới khác."
"Thưa ông chủ, bệ hạ đã tính chuyện dự trữ cho hành trình và dừng lại ở đó chưa?"
"Không có bất cứ điều gì, kẻ ngốc tội nghiệp của ta."
"Thưa bệ hạ, có bạn bè nào đón ngài ở đó không?"
"Không có ai!" Nhà vua trả lời.
Sau đó anh hề lắc đầu buồn bã và trao cây gậy vào tay nhà vua và nói, "Tâu hoàng đế, bệ hạ hãy cầm lấy cây gậy này. Cái này thuộc về ngài để cho ngài dùng ở thế giới khác mà không có sự chuẩn bị nào. Bảo đảm rằng cây gậy thần này thuộc về ngài và không của ai khác."
Cuộc sống là một cơ hội để chuẩn bị cái chết và cho bên kia. Nếu bạn không chuẩn bị cho cái chết và bên kia thì bạn là kẻ ngốc; bạn đang lỡ cơ hội tuyệt vời.
Cuộc sống chỉ là cơ hội. Cuộc sống mà bạn biết này không phải là cuộc sống thực, nó chỉ là cơ hội để đạt được cuộc sống thực. Cuộc sống thực ẩn giấu đâu đó trong cuộc sống này, nhưng nó phải được kích hoạt, nó phải được đánh thức dậy. Nó là giấc ngủ sâu, nó còn chưa ý thức được về mình. Và nếu cuộc sống thực của bạn không nhận thức được chính nó thì toàn bộ cái gọi là cuộc sống của bạn sẽ không là gì mà chỉ là một giấc mơ dài. Và nó không thể có hương vị - nó sẽ là ác mộng.
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 1
Nhận xét
Đăng nhận xét