Chương 11. Cái toàn bộ và vòng tròn linh thiêng

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 11. Cái toàn bộ và vòng tròn linh thiêng
Ngày 21 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Bậc thầy Lã Tổ nói: Không có gì là có thể mà lại không có sự trầm lắng. Nhận thức mang con người đến với mục tiêu.
Điều phải được đảo ngược bởi ý nghĩ là tâm tự ý thức; trong đó phải hướng chính bản thân nó tới điểm mà linh hồn được hình thành nhưng còn chưa biểu lộ. Bên trong cơ thể một mét tám mươi của chúng ta, chúng ta phải cố gắng để có được hình tướng, mà nó đã có trước khi tồn tại đất trời hình thành. Nếu ngày nay mọi người ngồi và thiền chỉ trong một hoặc hai giờ, chỉ nhìn vào bản ngã của họ, và gọi đây là sự suy ngẫm, thì làm sao điều gì đó có thể xuất hiện?
Con người nên nhìn vào đỉnh mũi. Nhưng điều này không có nghĩa con người nên trói chặt những ý nghĩ của mình với đỉnh mũi. Không phải như vậy, trong khi mắt đang nhìn vào đỉnh mũi thì những ý nghĩ nên tập trung vào trung gian màu vàng. Bất kì nơi nào mắt nhìn thì tâm cũng hướng tới đó. Làm sao nó có thể hướng lên và hướng xuống cùng một lúc? Tất cả điều đó có nghĩa là gây nhầm lẫn giữa ngón tay chỉ trăng với chính mặt trăng.
Vậy thì điều này thực sự là gì? Sự diễn đạt 'đỉnh mũi' được lựa chọn một cách rõ ràng. Mũi phải phục vụ mắt như là nguyên tắc cơ bản. Nếu con người không được chỉ dẫn bởi mũi thì hoặc là con người mở to mắt để nhìn vào khoảng xa và không nhìn thấy mũi, hoặc mi mắt sụp xuống để mắt nhắm lại và cũng không nhìn thấy mũi. Nhưng khi mắt mở to, con người lại phạm sai lầm là hướng chúng ra ngoài, bởi thế mà con người dễ bị phân tâm. Nếu mắt nhắm chặt, con người lại mắc sai lầm khi để chúng hướng vào trong, vì thế mà dễ bị ngập trong mộng tưởng mơ màng. Chỉ khi mi mắt sụp xuống một nửa thì đỉnh mũi được nhìn thấy theo cách hợp lí. Do vậy điều đó được coi như là nguyên tắc cơ bản. Vấn đề cơ bản là hạ thấp mi mắt xuống một cách hợp lí, rồi cho phép ánh sáng tự tuôn vào; không nỗ lực mà ánh sáng vẫn tập trung tuôn vào. NHìn vào đỉnh mũi là sự khởi đầu của sự tập trung bên trong, mắt được đặt vào đúng hướng để nhìn và giữ lấy nguyên tắc cơ bản: Sau đó con người có thể để nó như vậy. Đây là cách giống như người thợ nề treo quả rọi. Ngay khi anh ta treo nó lên, anh ta thực hiện công việc của mình theo dây rọi đó mà không còn bận tâm về quả rọi nữa.
Con người nhìn cả hai mắt vào đỉnh mũi, ngồi trong tư thế thoải mái, và giữ cho tâm thành trung tâm giữa các trạng thái. Đó không có nghĩa là trung tâm của cái đầu. Đó chỉ là vấn đề cố định sự suy nghĩ của con người vào điểm chính xác giữa hai mắt. Thế rồi mọi thứ đều tốt. Ánh sáng là một cái gì đó cực kì linh động. Khi con người cố định sự suy nghĩ vào giữa hai mắt, ánh sáng tuôn chảy vào theo cách riêng của nó. Không cần thiết hướng sự chú ý đặc biệt vào lâu đài trung tâm. Điều quan trọng nhất được hàm chứa trong một vài câu nói này.
"Trung tâm giữa các trạng thái" là sự diễn đạt rất tinh tế. Trung tâm có mặt khắp nơi; mọi điều được bao hàm trong nó; nó có quan hệ với sự hiển lộ toàn bộ quá trình sáng tạo.
Cố định lại sự trầm lắng là điều tuyệt đối cần thiết; nó bảo đảm việc chứng ngộ trở nên nhanh hơn. Chỉ có điều, người ta phải không còn ngồi cứng nhắc nếu những ý nghĩ trần tục xuất hiện, mà người ta phải kiểm tra xem ý nghĩ ở đâu, nó bắt đầu từ đâu, nó phai mờ dần ở đâu. Không có gì đạt được gì bởi việc thúc đẩy suy nghĩ thêm nữa. Người ta phải bằng lòng với việc nhìn thấy nơi mà ý nghĩ phát sinh, và không tìm kiếm bên ngoài điểm khởi thủy, bởi vì tìm kiếm trung tâm (ý thức, tới được phía sau ý thức bằng bản thân ý thức) là không thể được thực hiện. Đồng thời, chúng ta muốn mang các trạng thái của tâm tới sự nghỉ ngơi, đó là trầm lắng thực sự. Những gì ngược lại là trầm lắng giả. Điều đó không dẫn tới mục tiêu nào. Khi sự bay bổng của ý nghĩ vẫn lan rộng thêm, con người nên dừng lại và bắt đầu vào trạng thái trầm lắng. Con người hãy vào trạng thái trầm lắng và sau đó bắt đầu cố định lại. Đó là phương pháp kép làm cho việc đạt được chứng ngộ nhanh hơn. Đó là sự lưu chuyển của ánh sáng. Sự lưu chuyển là cố định. Ánh sáng là sự trầm lắng mà không cố định, trầm lắng là sự lưu chuyển thiếu ánh sáng, trầm lắng mà thiếu cố định là ánh sáng không lưu chuyển! Hãy chú ý điều đó!
Một người đàn ông mù thăm những người bạn của mình. Khi ông ta ra về thì trời đã tối và họ trao cho ông cây đèn xách tay.
"Cám ơn, nhưng tôi không cần nó. Sáng hay tối, với tôi điều đó là như nhau."
Khi ông ta đi khỏi, một người nào đó va vào ông và la lên, "Sao ông đi mà không nhìn đường?"
"Sao ông không nhìn thấy đèn của tôi?"
"Xin lỗi, người anh em," người ki nói, "cây nến của ông đã cháy hết."
Những cuốn kinh trong tay những người không biết thiền là gì cũng giống như cây đèn trong tay người mù - tuyệt đối vô dụng.
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 1

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai