Chương 10. Sự tổng hợp Zorba-Phật

Osho - Bí mật của những bí mật (Tập 1)
Chương 10. Sự tổng hợp Zorba-Phật
Ngày 20 tháng 8 năm 1978, buổi sáng tại thính đường Phật

Câu hỏi 1
Thưa Osho, cả đời mình, tôi đã nói có và bây giờ tôi ở đây với thầy, việc nói có đó có vẻ thực sự đúng, nhưng lại chỉ nói không xuất hiện. Sự nói không này là gì vậy?
Bhadra, đó là điều rất tự nhiên. Nếu cả cuộc đời bạn đã nói có, chắc nó phải là giả, chắc nó phải là không chân thật. Chắc bạn phải tự ép mình nói điều đó, chắc bạn phải liên tục kìm nén lời nói không của mình. Và tôi giảng cho bạn thư giãn, và tôi giảng cho bạn biểu lộ. Cho nên việc nói không bị kìm nén đó đang nổi lên bề mặt. Hãy cho phép nó. Vui lòng đừng kìm nén nó nữa.
Nếu ở đây bạn kìm nén nó, thế thì bạn sẽ biểu lộ nó ở đâu? Khi nó được biểu lộ, bạn sẽ cảm thấy tự do khỏi nó, thế rồi việc nói có thực sự sẽ đến. Việc nó có mà bạn đã biết cho đến bây giờ không phải là thực. Bạn đã trau giồi việc nói có này. Nó chỉ là vẻ bề ngoài. Sâu bên trong, việc nói không đã luôn tồn tại trong bạn.
Nhưng đây là cách chúng ta được nuôi dưỡng. Đây là cách chúng ta được huấn luyện. Đây là cách mà mọi người đã trở nên hòan toàn giả dối, đạo đức giả, chia tách. Trên nét mặt họ nói một điều, nhưng bên trong họ lại nói điều ngược lại. Đây là cách mà toàn bộ loài người đã bị biến thành một dạng tâm thần phân liệt.
Cách tiếp cận của tôi là, cả nói có và nói không đều hoàn toàn cần thiết, là một phần của nhịp điệu nội tại.  Người nào không thể nói không thì cũng không thể nói có; và nếu anh ta nói có thì cái có của anh ta rất yếu. Chỉ người có thể nói không một cách hết mức thì có thể nói có một cách hết mức. Chúng phụ thuộc vào nhau, giống như sống và chết phụ thuộc lẫn nhau; giống như bóng tối và ánh sáng phụ thuộc lẫn nhau.; giống như yêu và ghét phụ thuộc lẫn nhau. Đây là đối ngẫu bên trong sự sống.
Trong thế giới tốt hơn, nhiều tự do hơn, nhiều hiểu biết hơn, đứa trẻ sẽ không được dạy nói có khi mà nó cảm thấy muốn nói không, nó sẽ phải nói không. Và thế thì việc nói có của nó sẽ có ý nghĩa.
Đứa trẻ sẽ không được dạy tôn giáo, bởi vì tôn giáo là nói-có. Nó sẽ không bị ép để trở thành hữu thần - Hindu, Cơ đốc, Hồi giáo - nó sẽ được cha mẹ, trường học, trường đại học khuyến khích để trở nên thành thực, chân thành, và chờ đợi việc nói có thực sự tự xuất hiện.
Thế giới đã trở nên quá giả dối. Bạn không thể nhìn thấy sự giả dối này nảy sinh từ đâu sao? Hàng triệu người đến nhà thờ, tu viện, ngôi đền, guruwara, và không một người nào là tôn giáo. Loại loạn thần kinh này là gì vậy? Họ đến như là thủ tục, lề thói, họ đến bởi vì họ đã được dạy phải đến, họ đến bởi vì họ đã trở nên nghiện thói quen ra ngoài. Đó chỉ là thói quen. Nếu họ không đến, họ cảm thấy tội lỗi. Nếu họ không đến, họ cảm thấy dường như họ đang phản bội cha mẹ họ, xã hội họ. Nếu họ đi, không có gì vui vẻ cả. Họ chỉ kéo lê mình tới đó. Họ chờ cho đến khi nghỉ lễ kết thúc, cầu nguyện kết thúc, để họ có thể trốn khỏi nhà thờ, ngôi đền. Đó là một dạng giả về tôn giáo. Và lí do là vì họ chưa bao giờ được phép nói không. Đầu tiên phải nói không, chỉ khi đó mới có thể nói có. Để là hữu thần thực sự, đầu tiên con người phải thông qua quá trình vô thần. Để thực sự là người tin Thượng đế; đầu tiên con người phải trải qua đêm đen nghi ngờ, chỉ khi đó - mới có rạng đông. Không có giải pháp nào khác.
Bhadra, nói không xuất hiện, điều đó là tốt. Lần đầu tiên trong đời, bạn thực sự là mình. Hãy để điều đó diễn ra và nói có sẽ theo sau như hết đêm là đến ngày.
Nhưng mối nguy hại này đã được thực hiện với bạn - và dưới danh nghĩa của những thứ to tát: Thượng đế, cầu nguyện quốc gia, tình yêu, tôn giáo, nhà thờ, Jesus, Phật, Krishna. Với danh nghĩa của những điều vĩ đại mà sự nguy hại đã được thực hiện với bạn. Bạn bị thao túng. Và hậu quả là gì? Bạn đã trở thành hiện tượng giả; bạn không có sự chân thành để có thể trở thành người thực sự tôn giáo.
Sự quan sát của riêng tôi là thế này: Người nào mà đã không nói không với Thượng đế sẽ không bao giờ có khả năng nói có, hoặc nếu anh ta có nói điều đó thì việc nói có của anh ta cũng vô nghĩa.
Cái gọi là tôn giáo là cái mà Gregory Bateson gọi là trói buộc kép. Người ta được ra lệnh phải thực hiện hai điều mà chúng lại loại trừ lẫn nhau: Trở nên thành thật và tin. Làm sao bạn có thể là thành thật nếu bạn được nói phải tin? Tin có nghĩa trở nên giả dối. Tin có nghĩa là tin vào một cái gì đó mà bạn không biết, vào điều mà toàn bộ trái tim bạn nói, "Không, tôi không biết. Làm sao tôi có thể tin?"
Đức tin là không thành thật. Và bạn đã được bảo là thành thật và tin. Điều này tạo ra một trói buộc kép trong bạn. Tôn giáo của bạn, cái gọi là tôn giáo của bạn cơ bản dựa trên sự không thành thực - làm sao nó có thể trở thành tôn giáo? Ngay sự khởi đầu đã bị đầu độc, chính suối nguồn đã bị bốc mùi. Không đứa trẻ nào nên được dạy tôn giáo. Mọi đứa trẻ nên được dạy để tìm hiểu, nghi ngờ, loic, suy luận.
Chương này còn tiếp - Quay về Mục lục Tập 1

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 1. Tuột khỏi bánh xe

Thiền Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)

Osho - Thiền định Mỗi tuần - Tuần 12. Ngày mai